Chương 50

Trò chơi không khó, mục đích ban đầu của tổ chương trình là để cả người lớn và trẻ nhỏ cùng tham gia. Vì độ tuổi và thể lực của các bé chênh lệch, nên độ khó được điều chỉnh chủ yếu về phía người lớn, cố gắng để phần thắng nghiêng về các ông bố.

Nghe xong luật chơi, Hạ Yên Thầm tình cờ chạm ánh mắt với Nhạc Văn Tiến, lập tức hiểu được ý tốt của tổ chương trình.

Hạ Yên Thầm xoa nhẹ mái tóc mềm của Nhung Nhung, vẫn chưa rõ bé có tính hiếu thắng hay không. Dù sao ở nhà, hai anh của bé cũng chưa từng có ý muốn “thắng” em bao giờ.

Sau khi nắm rõ luật, Hạ Yên Thầm lại kiên nhẫn giải thích lại cho Nhung Nhung nghe một lượt.

Nhung Nhung nghe hiểu được hết, hai tay ôm chặt chiếc xô nhỏ, đã sẵn sàng từ lâu:

“Ba ơi, ba làm chậm thôi nhé, đừng bị thương nha.”

Nhung Nhung và ba đều là vai phản diện, mà phản diện thì làm gì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp. Cậu Bé không muốn ba bị thương khi đang chơi trò này, nên chỉ biết cẩn thận dặn dò, nói rằng Nhung Nhung chịu khổ được, thật sự không sợ phải ở căn nhà xấu đâu.

Càng nghe, tim Hạ Yên Thầm càng nhói lên, càng muốn thắng cho bằng được, đem phần tốt nhất về cho con.

Chuẩn bị xong, trò chơi bắt đầu.

Dùng đũa gắp bóng bàn vốn đã khó, huống chi còn là đôi “đũa” dài tận một mét. Lúc đầu, mấy ông ba vừa mới cầm lên đã loạng choạng, gắp được rồi lại tuột xuống ngay.

Trong khoảnh khắc, những tiếng tiếc nuối, kêu than, la hét nối nhau vang lên, xen lẫn với tiếng cổ vũ trong trẻo, hăng hái của các bé, khiến mấy ông ba càng thêm hồi hộp.

Giữa đám âm thanh ồn ào ấy, Nhung Nhung lại cực kỳ yên tĩnh và tập trung.

Bé nghiêm mặt, chăm chú nhìn ba. Dẫu đôi tay ngắn, chân ngắn, so với các bạn nhỏ khác thì đúng là thiệt thòi hơn hẳn — ngay cả khi ba ném trúng, bé cũng chưa chắc đã đón được bóng. Nhưng trong chuyện tin tưởng ba, Nhung Nhung chắc chắn là người nghiêm túc nhất.

Khóe mắt Hạ Yên Thầm thoáng thấy ánh nhìn kiên định của con, lòng liền ấm lại.

Thật ra với Hạ Yên Thầm, trò chơi này không tính là khó. Tay anh vốn rất vững, phản ứng cũng nhanh. Sau khi tìm được bí quyết, tỉ lệ làm rơi giảm rõ rệt. Có thêm niềm tin của Nhung Nhung, anh lại như được tiếp thêm sức mạnh.

Anh cẩn thận gắp bóng bàn, vững vàng bước đến vạch ném, dịu giọng dặn con:

“Nhung Nhung ngoan, đứng yên đừng động nhé.”

Rồi anh nhắm vào chiếc xô nhỏ trong tay bé, giơ tay ném ra.

Nhung Nhung trừng to mắt nhìn theo, đầu nhỏ lắc lư theo quỹ đạo quả bóng. Khi bóng bay đến trước mặt, bé theo phản xạ muốn giơ xô lên đón, nhưng vừa nhớ tới lời ba dặn “đừng động”, nên lại cố kìm tay, ngây ra đứng yên, để quả bóng tự rơi vào xô.