Chương 49

Khi xuống thuyền, thân người nhỏ xíu của Nhung Nhung theo con thuyền lắc lư, vừa sợ lại vừa thấy thú vị, vẻ mặt biến đổi mấy lần chỉ trong chớp mắt. Hạ Yên Thầm thoáng liếc qua, trong lòng thấy buồn cười mà lại chẳng dám cười thật.

Trên bờ vừa hay có một khoảng đất trống để ghi hình. Nhung Nhung theo ba đi đến vị trí được chỉ định, thấy bên kia có nhiều chú dì đang cầm máy quay về phía mình, cảnh tượng chẳng khác gì trong mơ.

Nhung Nhung khẽ gãi má, rồi nắm chặt lấy một ngón tay của ba.

“Làm sao vậy?” Hạ Yên Thầm ngồi xuống ngang tầm với bé, dịu giọng nói, “Đừng sợ, lát nữa dù chọn được ngôi nhà tốt hay nhà dột, ba cũng sẽ ở bên Nhung Nhung.”

Chuyện chọn nhà này là do Trịnh Ngọc Cầm đã hỏi thăm trước.

“Nhung Nhung không sợ chọn trúng nhà xấu đâu.” Bé nói nhỏ.

Nghe vậy, cổ họng Hạ Yên Thầm khẽ nghẹn lại, lại nhớ đến những tháng ngày ở cô nhi viện của bé.

“Ba sẽ giúp Nhung Nhung thắng, chọn được căn nhà tốt nhất.” Hạ Yên Thầm chưa từng nghĩ có ngày mình lại sinh ra khát vọng thắng thua mãnh liệt đến thế trong một chương trình như vậy.

Hạ Yên Thầm không rõ trò chơi sẽ là gì, cũng chẳng biết quy tắc ra sao, chỉ nghĩ rằng muốn dâng những điều tốt đẹp nhất lên trước mặt con, để Nhung Nhung biết rằng từ nay về sau bé sẽ không còn phải chịu khổ như những ngày trong cô nhi viện nữa.

Cũng coi như là vì Nhung Nhung mà chứng tỏ quyết tâm của mình.

Nhưng Nhung Nhung đâu hiểu trong lòng ba đang nghĩ gì, chỉ nghe ba nói những lời đầy khí thế, liền thấy ba thật ngầu, trong lòng cũng hạ quyết tâm phải cố gắng giúp ba.

Ngay lúc hai cha con âm thầm quyết chí, bên kia đạo diễn đã công bố luật chơi.

Chương trình không có người dẫn, mọi thông báo về trò chơi và quy tắc đều do đạo diễn ở sau ống kính trực tiếp công bố.

Đạo diễn họ Nhạc, tên Văn Tiến — cũng là một đạo diễn kỳ cựu trong giới truyền hình.

Nhạc Văn Tiến cầm loa nhỏ:

“Bây giờ chúng ta bắt đầu chọn nhà. Tổ chương trình đã chuẩn bị năm căn nhà khác nhau cho mỗi cặp cha con. Ai được chọn trước sẽ do trò chơi nhỏ này quyết định. Mọi người nhìn sang bên trái nhé—”

Ông nói tiếp:

“Thấy mấy cái bàn bóng bàn kia rồi chứ? Trò chơi của chúng ta có liên quan đến bóng bàn. Các ba sẽ dùng một đôi ‘đũa dài một mét’ để gắp từng quả bóng bàn trong thùng, rồi đứng cách đó mười mét, ném vào cái xô nhỏ của con mình. Lưu ý là trong suốt quá trình, tay không được chạm vào bóng. Nếu làm rơi thì phải quay lại gắp từ đầu. Gia đình nào hoàn thành đủ mười quả trước tiên sẽ được chọn nhà đầu tiên.”