Đó chính là nhóm khách mời cuối cùng của chương trình Ngoan Ngoãn Bảo Bối. Cậu bé tên Lý Tiểu Tiểu, lớn hơn Nhung Nhung một tuổi. Ba của cậu là Lý Tế Trung, một diễn viên kịch sân khấu, nghe nói vài năm gần đây mới nổi, Hạ Yên Thầm trước đó cũng chưa từng biết đến cái tên này.
“Lý Tiểu Tiểu, ba khuyên con đừng có rỗi chuyện kiếm chuyện.” Lý Tế Trung gõ một cái lên đầu con.
Hai năm nay ông ta danh lợi song thu, sự nghiệp thăng hoa, sau khi tham gia mấy show giải trí thì càng ngày càng nổi. Thế nhưng dù vậy, ông ta vẫn không dám va chạm trực diện với Hạ Yên Thầm.
“Con nói thật mà…” Lý Tiểu Tiểu ấm ức, “Con không ngửi nổi mùi mấy món này, con không muốn ăn.”
Nói rồi, cậu bé gắp thịt trong bát ném thẳng lên bàn.
“Đúng là hư hỏng.” Lý Tế Trung giả vờ nổi giận, mắng một câu, nhưng vẫn đưa tay gắp hết đồ ăn trong bát con bỏ sang bát khác.
Nhung Nhung thì không hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy canh gà thơm ngon quá chừng, nghĩ bụng lát về sẽ bảo dì Giang nấu cho hai anh trai nếm thử.
【Ủa chứ nó tưởng khán giả không thấy bát còn đầy xương gà nó vừa nhè ra hả? Giờ còn tiện tay hất thức ăn? Không để ý hay cố tình vậy? Toàn là thịt ngon đó trời!】
【“Khi đi cày còn chưa nghỉ, giọt mồ hôi rơi xuống đất…” Con nhà nông tụi tui tức xỉu! Dù là người lớn hay trẻ con, lãng phí lương thực đều đáng xấu hổ! Ăn không nổi thì đừng cố nhét cho con, có ai giành đâu! Cánh gà, đùi gà toàn vứt đi, trời ơi đây mới là tinh túy đó! Không chịu nổi!!!!】
【Thôi nào, Tiểu Tiểu vẫn là trẻ con, có lẽ lần đầu ăn kiểu dân dã, chưa quen mùi vị tự nhiên thôi.】
【Mà ngồi đây có ai không từng được nuông chiều?】
…
Lý Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm bát đồ ăn bị dọn đi từng chút một, lại liếc sang Nhung Nhung đang ăn ngon lành, rồi đưa tay xoa cái đầu vẫn còn đau. Trong lòng thấy chẳng phục chút nào.
Mấy miếng thịt gà hôi thôi mà có gì đáng quý chứ? Cậu ngửi không nổi thì thôi, tại sao lại bị ba đánh? Tất cả là do thằng bé kia — cái gì Nhung Nhung ấy! Tại nó mà cậu vừa bị ba mắng vừa bị ông chú đối diện nhìn chằm chằm mấy lần!
Lát nữa nhất định phải cho cái thằng nhóc đó một bài học!
Nhung Nhung ăn no đến bảy tám phần, cái bụng nhỏ khẽ phồng lên. Hạ Yên Thầm nhìn cảnh ấy, dù ngoài miệng bảo không thấy thành tựu gì, trong lòng lại dậy lên một niềm mãn nguyện khó tả.
Lúc mới đón Nhung Nhung về nhà, cậu bé ăn rất ít, phải mấy người thay nhau dỗ mới chịu ăn thêm một chút. Gần đây được bồi bổ bằng đủ loại canh ngon và thực phẩm dinh dưỡng, cuối cùng cũng dưỡng cho cái dạ dày của cậu bé khá hơn.