Chương 47

Đúng lúc ấy, Nhung Nhung chợt nhớ tay mình lạnh như băng, liền co người lại, vội vã rút tay ra.

Hạ Yên Thầm đang hỏi nhân viên xem có thể chỉnh điều hòa ấm thêm chút không. Khóe mắt liếc thấy cảnh đó, anh quay sang bắt gặp đúng lúc.

Hạ Yên Thầm nhíu mày, bản năng liền bế Nhung Nhung lên, vừa định hỏi thì cậu bé nhỏ giọng:

“Nhung Nhung tay lạnh lắm, sẽ làm Dương ca ca bị buốt.”

“Ồ.” Thiệu Dương chẳng mấy để tâm, “Có gì đâu, anh không sợ lạnh.”

Hạ Yên Thầm thở phào. Anh vừa mới tưởng Thiệu Dương bắt nạt con.

“Ba ôm con, còn thấy lạnh nữa không?” Hạ Yên Thầm dịu dàng hỏi.

“Không lạnh đâu ba, hồi nãy chỉ tại gió thôi.” Nhung Nhung ngoan ngoãn lắc đầu, giọng cười ngây thơ: “Ba ôm ấm lắm, dễ chịu lắm, hì hì.”

Trái tim Hạ Yên Thầm như được sưởi ấm:

“Vậy thì ba sẽ luôn ôm Nhung Nhung.”

“Nhưng mà ba sẽ mệt mất.” Nhung Nhung thật ra rất thích được Hạ Yên Thầm bế, đó là điều mà trong viện phúc lợi cậu bé hiếm khi nào được trải qua. Thế nhưng để ba đỡ mệt, Nhung Nhung vẫn cố gắng đạp nhẹ đôi chân nhỏ, tỏ vẻ hơi hơi không đồng ý.

—— Chỉ hơi một chút xíu thôi đó.

Nhung Nhung vốn dĩ nhẹ hẫng, mà Hạ Yên Thầm là một người đàn ông ba mươi mấy tuổi, thì bế nặng nề gì cho cam. Anh muốn gần gũi con, mãi đến khi món ăn dọn lên mới buộc phải đặt Nhung Nhung xuống, để cậu bé ngồi vào chiếc ghế dài nhỏ cạnh mình.

Con thuyền không lớn, tổng cộng chỉ có bốn gian phòng riêng, kiểu như một quán ăn gia đình trên sông.

“Ba, mấy món này hôi quá à, thịt gà này trên người còn dính phân phải không?”

Cậu bé ngồi cạnh Nhung Nhung làu bàu, giọng không to không nhỏ, vừa vặn để Nhung Nhung nghe rõ mồn một.

Nhung Nhung đang ngậm miếng thịt gà trong miệng, lập tức sững lại, ngừng cả động tác nhai, đôi mắt ngơ ngác nhìn sang ba, trên khuôn mặt nhỏ nhắn viết rõ hai chữ “cầu cứu”. Nhung Nhung thật oan ức, miếng thịt gà trong miệng là ba vừa gắp cho, ba đút Nhung Nhung ăn, ăn… ơ mà!

“Không có chuyện đó đâu.” Hạ Yên Thầm thổi nguội thìa canh gà trong tay, ôn hòa nói: “Đây là gà thả vườn chính gốc, do chủ quán tự nuôi, còn ngon hơn nhiều so với loại bình thường.”

À ra vậy…

Nhung Nhung tất nhiên tin ba, liền ngoan ngoãn há miệng ngậm trọn thìa canh, ừng ực uống hết, miếng thịt gà cũng nhai nhuyễn rồi nuốt xuống bụng.

“Xạo đó, hôi lắm.” Cậu bé kia nghe Hạ Yên Thầm giải thích, hiển nhiên không tin, bịt mũi ra vẻ muốn nôn.

Động tác của Hạ Yên Thầm khựng lại, ánh mắt nhàn nhạt liếc sang gia đình bên cạnh.