Chương 46

An Ca sinh trong gia đình thư hương, song lại không hề có vẻ xa cách, tính tình hoạt bát cởi mở:

“Thiệu Dương, Tống Ức Ương, hai cậu đừng đi nhanh thế, mình không theo kịp!”

Thiệu Dương chẳng đáp lời, có lẽ không nghe thấy. Cậu cao lớn, chân dài sải rộng, đến cả Tống Ức Ương cũng phải phập phồng hai má tròn chạy lúp xúp mới theo kịp, huống hồ An Ca nhỏ tuổi hơn.

Nhung Nhung nắm tay ba, thấy vậy liền lo Thiệu Dương sẽ va phải mình, vội vàng bước những bước nhỏ nép sát vào cửa, nhường lối cho cả nhóm đi trước.

Nào ngờ Thiệu Dương lại dừng ngay bên cạnh cửa:

“Hạ thúc thúc, chú đưa Nhung Nhung vào trước đi.”

Bị hai đứa nhỏ khách khí như vậy, Hạ Yên Thầm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, song cũng không làm mất lòng tốt của Thiệu Dương, liền gật đầu rồi dắt Nhung Nhung đẩy cửa bước vào.

Trong phòng, điều hòa mở hơi lạnh, ngay lại thổi thẳng từ cửa vào. Nhung Nhung vừa mới bước vào đã bị gió lùa khiến rùng mình một cái.

Cảnh ấy bị máy quay bắt trọn, lập tức khiến phần bình luận trực tiếp náo loạn:

【Hahahahaha tuy thương Nhung Nhung lắm nhưng thật sự buồn cười, đáng yêu quá trời】

【Cứ để tôi gánh nghiệp chướng, mọi người cứ cười thoải mái】

【Ủa? Trời nóng như vậy mà Hạ Yên Thầm không cho con mặc thêm áo? Chỉ mặc mỗi cái cộc tay… giả vờ quan tâm cũng không thèm hả?】

【?6】

【Sắp tháng Sáu rồi, trời oi bức thế này mà mặc dài tay thì chẳng phải nóng rộp da à? Ai ngược đãi con nít ở đây? Chẳng qua cố tình bôi nhọ thôi!】

【Vẫn có người bênh Hạ Yên Thầm á?】

【Tôi vào xem cục cưng chứ không phải để coi người lớn cãi nhau…】

【Nhung Nhung dễ thương quá!! Cãi nhau thì đi chỗ khác!!!】

【Nhung Nhung đáng yêu thật, chỉ khổ cái có ông ba thích làm màu, chẳng trách không ai muốn chơi cùng.】



Ngày nay cư dân mạng dễ nóng giận, chuyện gì cũng có thể cãi ầm ĩ. May mà Nhung Nhung chẳng nhìn thấy, cũng chẳng hiểu, nên không bận tâm.

Giờ phút này toàn bộ sự chú ý của cậu bé dồn hết vào chiếc bình hoa trong tủ, chẳng buồn để ý xung quanh. Mãi đến khi đột nhiên cảm thấy bàn tay bị một thứ gì đó nóng ấm nắm lấy, Nhung Nhung giật mình, vội quay đầu nhìn.

“Tránh sang bên này.” Thiệu Dương kéo tay cậu nép vào tường, đồng thời chỉ ra sau lưng, “Có dì mang đồ ăn đi qua.”

Nhung Nhung chớp chớp mắt, câu nói chỉ nghe hiểu lơ mơ. Cậu chẳng biết dì nào mang thức ăn, chỉ thấy bàn tay của mình bị anh trai ấy nắm chặt, nóng rực quá, còn ấm hơn tay ba nhiều, khiến cả người cũng nóng bừng lên.