“Mẹ cậu còn biết làm bánh nữa hả? Mẹ tớ thì không biết…” Tống Ức Ương nói rồi chuyển sang hướng Nhung Nhung , “Ê, em tên là Nhung Nhung đúng không? Em nhỏ xíu luôn á. Mẹ em có biết làm bánh không?”
Câu hỏi vừa rơi xuống, sắc mặt Hạ Yên Thầm liền thoáng trầm xuống.
“Mẹ hả…” Nhung Nhung nghiêng đầu cố nhớ lại, nhưng trong đầu hoàn toàn không có ký ức nào thuộc về “mẹ”. Có thể từng có, nhưng Nhung Nhung đã quên mất rồi. Sau khi được ba đón về nhà, Nhung Nhung cũng chưa từng thấy trong nhà có bóng dáng hay dấu vết nào của mẹ cả.
Cho nên Nhung Nhung không biết phải trả lời thế nào.
“Cậu lo làm gì? Tò mò quá hóa dở. Với lại, người ta cũng không có nghĩa vụ phải nói cho cậu biết.” Thiếu Dương bướng bỉnh chen lời, “Tránh ra, cậu chắn đường tớ rồi.”
“À… xin lỗi nha.” Tống Ức Ương thật sự rất ngưỡng mộ Thiếu Dương, lập tức ngoan ngoãn xin lỗi rồi nhường đường.
Chuyện đó, cứ như vậy mà được nhẹ nhàng khép lại.
Hạ Yên Thầm khẽ bật cười – lần đầu tiên thấy cái kiểu bá đạo cũng có lúc hữu dụng đến thế.
“Ba ơi, bánh nè…” Nhung Nhung hai tay nâng chiếc bánh ngọt đưa tới trước mặt Hạ Yên Thầm.
Nhung Nhung vừa rồi thấy sắc mặt ba không vui, nhưng không biết tại sao ba lại không vui nữa. Chỉ là, bé con mỗi lần buồn chỉ cần ăn đồ ngọt là sẽ thấy vui lên, nên cũng muốn ba ăn một chút bánh, biết đâu ba sẽ hết buồn.
Hiện tại, người mà Nhung Nhung thân nhất chính là ba. Điều mà Nhung Nhung để tâm nhất, cũng là ba.
Nhung Nhung đâu biết rằng, một hành động đơn giản như vậy lại khiến Hạ Yên Thầm đau lòng đến không thôi. Hạ Yên Thầm nhận lấy chiếc bánh mà Nhung Nhung dâng, ăn vào như nuốt cả nỗi lòng, rồi tự ép mình gạt bỏ những suy nghĩ rối bời trong đầu.
…
Khoảng đầu giờ chiều, cả đoàn hạ cánh xuống sân bay.
Bên ngoài nhà ga, Đặng Mộ Nhã – người được phân công tạm thời phụ trách tiếp đón nhà họ Hạ – nhìn trước ngó sau, đứng ngồi không yên: “Họ chắc là ra rồi nhỉ? Đừng để Tiểu Lợi đi nhầm đường rồi dẫn sai người là chết dở.”
“Không đâu, chị yên tâm đi.” Anh quay phim lớn tuổi trấn an.
“Yên tâm cái gì mà yên tâm!” Đặng Mộ Nhã nhắm chặt mắt, mặt đầy đau khổ, “Người ta là Hạ Yên Thầm đó! Nếu mà có sơ suất gì, chắc ảnh làm khó tôi ngay tại chỗ cho xem… Tính tình của Thẩm Khinh Tang thì còn dễ nói chuyện, chứ Hạ Yên Thầm – vị lão đại này tôi thật sự không dám đυ.ng vào. Cùng là ảnh đế mà sao khác nhau một trời một vực.”