Thiệu Dương nghe xong, đầu như muốn to gấp đôi, lặng lẽ lùi về góc khác, chọn cách không thấy thì khỏi phiền.
Nhung Nhung nhìn theo bóng lưng của đại ca, mím chặt môi nhưng vẫn không dám rời khỏi Hạ Yên Thầm nửa bước.
Hiện tại Hạ Yên Thầm không có ý kết giao sâu với Tống Tri Viễn, sau khi chào hỏi qua loa vài câu, liền dắt bé con đến ngồi ở sofa bên cạnh.
“Nhung Nhung thấy ổn không?” Hạ Yên Thầm vừa chỉnh lại áo quần cho bé con vừa hỏi.
“Vâng.” Nhung Nhung ngoan ngoãn đáp khẽ, “Ba đừng lo cho con.”
Bé con ngoan đến độ khiến người khác mềm lòng. Hạ Yên Thầm khẽ bóp cằm Nhung Nhung, rồi tiếp lời:
“Lát nữa xuống máy bay là sẽ bắt đầu livestream rồi. Cũng như hôm trước thôi, sẽ có máy quay hướng vào con, nhưng Nhung Nhung đừng sợ, ba luôn ở bên con.”
“Con không sợ đâu.” Bé con muốn chứng minh mình là một nam tử hán dũng cảm—dù chính bé đôi khi cũng chẳng tin lắm.
Trái với khung cảnh ấm áp bên phía Hạ Yên Thầm và Nhung Nhung, vài mét xa hơn, Thiệu Dương đang tỏ ra hết sức ấm ức.
Thiệu Dương vẫn đang giải thích với ba:
“Ba à, con thực sự không có đánh nhau với học sinh lớp trên, ba tin con đi. Là bọn họ gây chuyện trước, con chỉ là…”
“Là con trai của ba, Thiệu Dương, ba chỉ hỏi một câu thôi.” Giọng Thiệu Tần Tang đột nhiên nghiêm túc.
“Gì ạ?” Thiệu Dương cảnh giác.
“Con có thắng không?” Thiệu Tần Tang giữ nét mặt trịnh trọng.
Thiệu Dương: “……”
Thiệu Dương phát cáu: “Con đã bảo là con không có đánh nhau rồi mà!”
“Ha ha ha ha, ba biết rồi, đừng gấp.” Thiệu Tần Tang chỉ tay, “Con nhìn kìa, Nhung Nhung đệ đệ đang nhìn con giậm chân kìa.”
“Con thật sự phát rồ với ba luôn đó.” Thiệu Dương hậm hực lườm Thiệu Tần Tang một cái, rõ ràng là không muốn tiếp chuyện nữa.
Đúng lúc ấy, Nhung Nhung ôm quả bóng yêu thích đi tới.
“Có chuyện gì?” Thiệu Dương dù mặt mày cau có, nhưng cũng không nỡ giận dỗi với bé con nhỏ tuổi, nên sắc mặt dịu đi phần nào, dù vẫn còn hơi khó chịu.
Nhung Nhung cúi đầu, ngón tay nhỏ xíu mân mê quả bóng, quay đầu nhìn ba, do dự một lúc lâu mới lấy hết dũng khí mở lời:
“Ca ca, bóng cho ca chơi. Ca đừng giận nữa nhé.”
Thiệu Dương: “……?”
Chơi bóng thì không sao, nhưng bóng da kiểu này thì chơi sao?
Thiệu Dương nghĩ mình không còn là đứa trẻ học mẫu giáo nữa, giờ đã đặt chân vào cấp tiểu học rồi, vậy thì càng không nên dây dưa với những thứ ngây ngô kiểu này. Mà quả bóng năm màu Nhung Nhung ôm trong tay nhìn qua là biết rất “trẻ con”, hoàn toàn không hợp với thân phận một nam sinh tiểu học chững chạc.