Hạ Yên Thầm dắt tay Nhung Nhung bước vào phòng riêng, nhận ra người kia là một ca sĩ trong giới – tên là Tống Tri Viễn, tuy không quá thân nhưng cũng xem như biết mặt.
“Chào anh.” Tống Tri Viễn đứng dậy chào hỏi, rồi ngoái đầu gọi con trai đang chạy loạn trong phòng, “Ức Ương, mau lại đây chào các cô chú.”
Nhung Nhung được Hạ Yên Thầm dắt đi, lễ phép cúi đầu chào một tiếng: “Cháu chào chú ạ.” Vừa dứt lời, trong tầm mắt bỗng có một bạn nam cao lớn chạy ầm ầm đến. Nhung Nhung lén so chiều cao, vóc người, rồi lặng lẽ phát hiện bạn này lớn hơn mình hẳn một vòng, khí thế bức người.
Bé con có hơi sợ cậu bạn mập mạp ấy, không dám lên tiếng, chỉ có thể ôm lấy chân ba rồi rụt người nấp ra sau lưng.
“Đây là con trai tôi.” Tống Tri Viễn không để ý đến phản ứng của Nhung Nhung, “Chắc cùng tuổi với Thiệu Dương phải không? Nghe nói hai đứa học chung trường, cùng một khối lớp?”
“Ờ? Tôi không biết, chưa từng gặp qua.” Thiệu Dương đứng thẳng bên cạnh Thiệu Tần Tang, không mập như Tống Ức Ương, nhưng cao hơn hẳn nửa cái đầu.
“Tôi gặp cậu rồi đó, Thiệu Dương!” Tống Ức Ương hào hứng reo lên, “Lớp tôi có nhiều bạn đều biết cậu.”
“Sao vậy? Thiệu Dương ở trường là nhân vật nổi tiếng hả?” Thiệu Tần Tang xen vào hỏi.
Tống Ức Ương gật đầu lia lịa, dáng vẻ như đang tham dự buổi ký tặng của thần tượng:
“Dĩ nhiên rồi! Đại ca ấy từng đánh cho một anh bạn khóa trên rất hung hăng phải—”
“Khụ khụ khụ!” Thiếu niên Thiệu Dương trừng mắt, vội ngắt lời, “Cái người này… đừng có nói bừa! Không hề có chuyện đó, hoàn toàn không!”
Nhung Nhung chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng bằng trực giác ngây thơ, bé con vẫn cảm thấy những lời của ca ca mập mạp trước mặt nghe rất lợi hại.
Quả nhiên là nhân vật chính trong truyện…
Nhung Nhung lặng lẽ "oa" một tiếng trong lòng, rồi khẽ khàng lùi về phía sau, nép sát vào chân ba, trườn từng bước tránh xa khỏi Thiệu Dương.
Thiệu Dương mắt tinh, lập tức bắt được hành động nhỏ ấy, mặt sa sầm hẳn:
“Này, Nhung Nhung, cái bước lùi của em là có ý gì hả? Anh thật sự không có đánh nhau với ai hết, chuyện đó đều là tin đồn bị phóng đại lên thôi!”
Chỉ tiếc là bé con không hiểu “tin đồn phóng đại” là gì, chỉ thấy ca ca nhân vật chính biết nói theo kiểu bốn chữ bốn chữ, quả thực rất ngầu.
Không giống như Nhung Nhung, ngốc nghếch chậm chạp, ở nhà suốt ngày bị tiểu ca ca trêu ghẹo.
“Không được ngó lơ lời anh nói!” Thiệu Dương tức tối.
Càng đúng lúc, Tống Ức Ương lại tiếp lời, giọng hào hứng:
“Dù sao thì lớp tớ với lớp bên cạnh có rất nhiều bạn đều ngưỡng mộ Thiệu Dương, đại ca là lão đại của tụi tớ, là anh hùng đó! Nếu mấy bạn ấy biết tớ được tham gia chương trình với Thiệu Dương, chắc chắn sẽ ghen tị lắm luôn!”