Thiệu Dương định từ chối, nhưng lại chợt nhớ đến ánh mắt u buồn của Nhung Nhung khi ở trên xe, thân hình nhỏ bé trông đáng thương hết mực, khiến người ta chẳng thể cứng lòng.
“Để sau hẵng chơi bóng nhé.” Thiệu Dương ngập ngừng, “Nhưng mà phải nói rõ trước, anh không từ chối em, chỉ là ở đây đông người, chơi bóng rất bất tiện. Nhỡ đánh trúng người khác thì không hay, em còn nhỏ, không sao, nhưng ba em thì phải chịu trách nhiệm đấy.”
Lời nói nghe qua cứ như người lớn đang giảng đạo lý vậy, khiến Thiệu Tần Tang đứng bên cạnh nhìn mà muốn bật cười.
May mắn là Nhung Nhung hiểu được.
Thật ra Nhung Nhung cũng chỉ vì được ba khích lệ nên mới nghĩ đến việc mang theo quả bóng đến để an ủi đại ca ca. Thế nhưng khi đang muốn dỗ dành đại ca ca, Nhung Nhung lại không muốn vì chuyện đó mà gây thêm phiền phức cho ba. Nghe thấy đại ca ca nói vậy, bé con liền vội vàng bảo ba cất quả bóng đi, tốt nhất là những lúc đông người thì đừng lấy ra nữa, như thế mới có thể tuyệt hậu di hoạn*.
*(di hoạn: tai họa về sau, từ Hán Việt)
Hạ Yên Thầm thấy vậy thì không khỏi có chút nhìn bằng con mắt khác đối với cậu bé tên Thiếu Dương kia.
Hạ Yên Thầm há lại không hiểu lý do vì sao lúc này không nên lấy bóng ra chơi. Vừa nãy khuyến khích Nhung Nhung , cũng là vì thấy Nhung Nhung rất để tâm đến cảm xúc bên này, nếu quả thực Thiếu Dương nhận bóng rồi đòi chơi, Hạ Yên Thầm cũng đã chuẩn bị lời lẽ khéo léo để ngăn lại. Không ngờ cậu nhóc kia nhìn qua nghịch ngợm, vậy mà lại rất biết điều.
“Ca ca Dương nói là sau này sẽ chơi,” Nhung Nhung ngẩng mặt lên cười rạng rỡ với Hạ Yên Thầm, “vậy chắc ảnh hết không vui rồi hả ba?”
Hạ Yên Thầm đương nhiên thuận thế khen Nhung Nhung thật ngoan.
Nhung Nhung vui vẻ ôm lấy ba, dõi mắt nhìn ba cất quả bóng vào túi, vừa lúc ấy Thiếu Dương lại chậm rãi bước tới, trên tay bưng một hộp thiếc nhỏ.
Thiếu Dương đưa chiếc hộp ra trước mặt Nhung Nhung : “Mẹ anh làm bánh ngọt nè, cho em một miếng.”
Nói rồi, Thiếu Dương cũng gọi to về phía Tống Ức Ương.
Cậu nhóc mập mạp kia liền lập tức bỏ điện thoại xuống chạy ùa qua, nhưng vì chạy quá nhanh nên suýt chút nữa thì không thắng lại kịp, suýt va phải bé con. Cũng may Hạ Yên Thầm luôn để ý, tay mắt lanh lẹ kéo Tống Ức Ương lại một cái.
“Cậu có thể đi đứng cẩn thận chút không?” Thiếu Dương cau mày, “Mẹ tớ nhất định bắt tớ đem bánh cho các bạn nhỏ khác ăn thử đó.”