Dù Thiệu Dương vẫn chưa uống ngay, nhưng chỉ riêng việc ca ca vai chính chịu nhận sữa của mình, Nhung Nhung đã thấy như được thừa nhận. Có khi sẽ không giống trong mơ, không bị bắt nạt, cũng không ai ức hϊếp ba ba nữa.
Trên má Nhung Nhung hiện ra một lúm đồng tiền nhỏ xíu, cười đến là tươi. Hạ Yên Thầm nhìn bé con vui như vậy, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm hẳn. Vừa hay, bên ngoài xe, mẹ của Thiệu Dương cũng ra tiễn. Hạ Yên Thầm liền bế Nhung Nhung xuống xe, bước lại chào hỏi vài câu.
“Mẹ ơi, tụi con đi nhé, mẹ nhớ tự chăm sóc bản thân nha.” Thiệu Dương dí sát vào cửa kính xe.
“Cái thằng nhỏ này, nói chuyện cứ như thể đi luôn không về nữa vậy.” Thu Thiền bật cười, vừa trách yêu vừa lắc đầu.
Thu Thiền và Thiệu Tần Tang bén duyên qua một bộ phim, nàng là ảnh hậu, hai người được xem như đôi uyên ương kiểu mẫu trong giới giải trí. So với Thiệu Tần Tang, Hạ Yên Thầm lại thân hơn với Thu Thiền – cả hai từng đóng chung mấy bộ phim lớn.
“Lâu quá không gặp rồi, Yên Thầm. Lần này mang con theo tham gia chương trình, thật không ngờ đấy.” Thu Thiền là người cởi mở, lại thấy Nhung Nhung ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay Hạ Yên Thầm, đôi mắt đen lay láy như hai trái nho, không chớp lấy một lần, trông nhu thuận đến mềm lòng. So với sự bướng bỉnh nghịch ngợm của Thiệu Dương, thì Nhung Nhung thật sự là một đòn giáng trí mạng vào trái tim mẹ. “Trời ơi, ngoan quá trời là ngoan. Sao lại có đứa nhỏ đáng yêu đến thế này chứ!”
Nghe ra được là đang khen mình, Nhung Nhung ngượng ngùng vùi mặt vào cổ ba.
Hạ Yên Thầm siết chặt vòng tay, lại véo nhẹ một cái lên eo bé con. Nhung Nhung bị cù đến ngứa cả người, lăn lộn giãy giụa trong lòng ba mà cười khúc khích không ngừng, hé ra hàm răng như những chiếc vỏ sò nho nhỏ, đôi mắt cong cong như vầng trăng non trong đêm.
“Ba ơi, nhột quá à~” Nhung Nhung cầu xin tha, mặt đỏ lựng lên rồi mới lí nhí quay sang Thu Thiền, “Cảm ơn dì đã khen Nhung Nhung ạ.”
Thu Thiền nghe xong, không nhịn được mà cười rạng rỡ, khóe mắt cong cong, nếu không vì con trai ruột vẫn đang đứng cạnh, e là sẽ lập tức phát huy hết bản năng mẫu thân mà nhào tới ôm lấy bé con mất.
“Thời gian không còn nhiều, chúng ta nên đi thôi.” Thiệu Tần Tang liếc đồng hồ, bảo Thiệu Dương chào tạm biệt lần cuối với Thu Thiền, rồi cả đoàn cùng lên đường ra sân bay.
…
Tại một quán cà phê gần sân bay – nơi dùng để tạm nghỉ chân – người của tổ chương trình đã đợi sẵn. Ngoài nhóm Hạ Yên Thầm, còn có một gia đình khác đã đến.