Chương 38

“Nhung Nhung cứ cầm đi, đừng sợ. Anh Dương Dương là con trai chú Thiệu, sẽ cùng chúng ta đi du lịch.” Hạ Yên Thầm lên tiếng giải vây. Nói đoạn, cảm thấy bé con như đang rúc vào khuỷu tay mình, liền nhẹ nhàng ôm trọn bé vào lòng, dịu giọng dỗ: “Đây là tấm lòng của anh Dương Dương, nếu em không nhận, có khi anh ấy sẽ buồn đấy.”

Nhung Nhung: “!”

Buồn… buồn chẳng phải cũng là cách nói khác của “giận dữ” sao?

Anh Dương Dương là nhân vật chính diện đó! Nhất định chưa từng bị ai từ chối bao giờ. Nếu vì thế mà giận thì chẳng phải bé sẽ thảm lắm sao?

Bé không muốn đâu…

Mà ba thật lợi hại, chuyện đó cũng nghĩ ra được. Trong lòng bé bỗng trào lên một niềm kính phục đối với Hạ Yên Thầm. Tranh thủ lúc Thiệu Dương còn chưa nổi giận, bé lấy hết can đảm, như thể đã trải qua một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội mới chậm rãi gật đầu, nghiêm túc vươn tay cầm lấy hai mẩu bánh.

Bánh có túi gói riêng. Bé không xé ra, cũng không định xé, chỉ nắm chặt trong tay, như thể chỉ cần buông ra hay lỡ tay làm rơi, ca ca chính diện sẽ lập tức hóa thân thành núi lửa phun trào.

Bé Nhung Nhung vốn không phải đứa hay giữ đồ ăn riêng cho mình, mấy hôm nay lại học được từ Hạ Yên Thầm một cụm từ mới: lễ thượng vãng lai—có đi có lại mới toại lòng nhau.

Nghĩ ngợi một hồi, bé ăn nốt mẩu bánh mì cuối cùng trong tay, rồi nhận hộp sữa có sẵn ống hút từ ba. Không cần suy nghĩ, bé liền đưa sang phía Thiệu Dương như một hành động “đáp lễ”.

Lần trước, bé cũng chia ngô luộc cho chú quay phim như vậy, nên Hạ Yên Thầm đã quá quen, bình thản mở thêm một hộp sữa mới đặt vào tay bé.

Nhưng lần này, Thiệu Dương lại phản ứng hệt như bé Nhung Nhung lúc nãy—lắc đầu từ chối.

“Anh không uống đâu. Anh không thích sữa. Với lại anh cao rồi, không cần uống sữa nữa. Em còn nhỏ, phải giữ lại mà uống nhé.”

Tay bé Nhung Nhung khựng lại giữa không trung, ngơ ngác không biết phải làm gì tiếp theo…

Hạ Yên Thầm xoa đầu Nhung Nhung một cái, giọng nhẹ nhàng an ủi:

“Không sao đâu, nếu ca ca không muốn thì bé con tự uống nhé.”

Nhung Nhung ngượng nghịu rút tay lại, tâm trạng bỗng dưng chùng xuống một cách khó hiểu.

“Thôi được rồi.” Đúng lúc ấy, Thiệu Dương huých huých tay Nhung Nhung mấy cái, lầm bầm:

“Cái đó… ta đột nhiên lại muốn uống. Cho ta đi.”

Nhung Nhung ngơ ngác: “A…?”

Thiệu Dương chỉ tay: “Sữa.”

Nhung Nhung mất mấy giây để phản ứng, rồi ngay sau đó, cả gương mặt bé con sáng bừng như ánh dương, vội vàng đưa hộp sữa sang.