Chương 36: Ca ca mà nổi giận có thể hủy diệt cả thế giới

Thấy ba không giận, Nhung Nhung mới yên lòng, xoa xoa bụng nhỏ. Lúc sáng vì buồn ngủ nên chỉ ăn được nửa quả trứng, giờ hình như đói thật rồi.

Bé ngoan ngoãn vươn tay nhận lấy chiếc bánh mì, như thói quen xé ra một miếng, đưa lên miệng ba, đợi ba há miệng ăn xong mới hớn hở cong cong đôi mày bé tẹo, tự mình ăn phần còn lại.

Ăn được nửa chừng, bé đột nhiên ngồi thẳng dậy, “Ba ơi, quả bóng.”

“Ở trong balô.” Hạ Yên Thầm bất lực cười, “Nhung Nhung thích quả bóng đó đến thế à?”

Bé con nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc, rồi gật đầu.

Đó là đồ chơi do các anh tặng, đương nhiên là thích rồi. Nhưng ngoài ra, còn một lý do khác nữa—bé Nhung Nhung lờ mờ nhớ trong giấc mơ, vị ca ca chính diện ấy rất thích đá bóng.

Ca ca trong mộng thích đá bóng, mà bé mang theo cũng là một quả bóng. Nghĩ thế, có lẽ nhờ quả bóng này, vị ca ca đáng sợ như ma vương kia sẽ không bắt nạt bé với ba chăng?

Nhung Nhung đang thẩn thờ suy nghĩ thì xe dừng lại.

Mãi đến khi bị ba kéo nhẹ tay áo, bé mới hoàn hồn, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Hạ Yên Thầm. Vẻ mặt mờ mịt như cún con vừa tỉnh ngủ, khiến Hạ Yên Thầm bật cười, đưa tay nhéo nhéo chóp mũi bé, “Suy nghĩ gì thế? Còn sợ ba không biết con đang ngẩn người à?”

“Ưm…” Bé nhăn nhăn mũi nhỏ.

“Lại đây, ngồi sát vào ba một chút, nhường chỗ cho anh Dương Dương lên xe.” Hạ Yên Thầm vừa nói vừa ôm bé sang bên cạnh, cúi người mở cửa xe.

Ngoài cửa, một thiếu niên đang đứng đó.

Cậu mang balô, đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác với quần bò, dáng vẻ lạnh lùng, gương mặt cũng tuấn tú, đôi mắt sáng rực quét qua khoang xe, cuối cùng dừng lại nơi bé Nhung Nhung.

Bé ngước mắt nhìn, chạm vào ánh mắt của thiếu niên, ngay khoảnh khắc nhận ra đây chính là ca ca trong giấc mơ, bé liền theo phản xạ rụt lui, tựa lưng vào l*иg ngực của ba.

Thấy vậy, thiếu niên nhíu mày.

Cậu vừa định nói gì đó, thì phía sau bỗng vang lên một cú đá đau điếng.

“Thiếu gia nhà họ Thiệu kia, còn đứng đực ra đó làm gì? Mau chào chú và em đi, rồi chào tạm biệt mẹ nữa!”

“Ai da!” Gương mặt ngầu lòi của cậu thiếu niên tức thì vỡ vụn, nổi giận hét lên, “Ba! Con đã học tiểu học rồi! Cứ đá mông con mãi như thế, con mất mặt lắm đó!”

Bé Nhung Nhung: …QAQ

Bé vùi mặt vào người ba, không muốn đối diện với thực tại.

Ca ca phản diện hình như nổi giận rồi...

Làm sao đây, ca ca mà nổi giận thì có thể hủy diệt cả thế giới mất QAQ.