Chương 34

Trong khoảnh khắc, nơi đáy lòng Hạ Yên Thầm ngập tràn một vị ngọt không lời, ít nhất là giờ khắc này, Hạ Yên Thầm biết rõ những điều mình đang làm không phải là uổng phí. Biết rằng bé con cũng đang nỗ lực để hòa nhập với mái nhà này.

Cho nên, Hạ Yên Thầm làm sao có thể từ chối yêu cầu ấy?

Quả bóng nhỏ đó với Nhung Nhung là món bảo bối phải nâng niu bằng cả hai tay, nhưng với Hạ Yên Thầm thì chỉ cỡ lòng bàn tay, dễ đem theo lắm. Dĩ nhiên Hạ Yên Thầm lập tức gật đầu đồng ý, thậm chí còn thầm tính, nếu sau này đoàn chương trình có yêu cầu cấm đem đồ chơi, thì ba nhất định cũng phải tìm cách giúp bé con giành lại cho bằng được.

Thực ra, hai anh trai đã tặng cho bé Nhung Nhung không biết bao nhiêu món quà, riêng trong căn phòng nhỏ của bé, hơn nửa số đồ chơi cũng là công lao của hai người ấy. Ngày đầu tiên về nhà, bé con được nửa dụ nửa dỗ để nhận lấy cả căn phòng đầy đồ chơi kia, đến nay vẫn chưa dám thoải mái mà chơi. Quả bóng hôm nay là do hai anh trên đường về tiện tay mua, nào ngờ lại vừa khéo trúng ý bé Nhung Nhung.

Hạ Yên Thầm trầm ngâm, nghĩ chắc lát nữa phải thêm cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một cái đùi gà vào bữa khuya.

Đùi gà thêm xong, Nhung Nhung cũng dụi mắt rồi lon ton đi ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy đã là chín giờ. Cậu bé lười biếng nằm lì trên giường thêm một lúc, tay nhỏ quờ sang bên cạnh nhưng chẳng chạm được vào ba, bèn bật dậy ngồi thẳng.

Có vẻ dì Trình lại tới, bé con nghe thấy giọng dì rồi.

Bé con ngây người, chỉ lờ mờ nghe dì Trình đang nói gì đó như:

“Bên chương trình đột ngột đổi giờ phát sóng đoạn giới thiệu, lùi lại tới sát giờ livestream ngày mai. Có vẻ trước đó họ đã đánh giá thấp độ hot của cậu rồi. Vốn định lấy mấy nhóc trong đoạn trailer để khởi động dư luận hôm nay, ai ngờ cậu vừa lên là đã đưa cả chương trình leo thẳng hot search, thế là họ liều luôn, quyết định giữ bí mật tới phút chót.”

Nói lia lịa là vậy, nhưng Nhung Nhung nghe chẳng hiểu gì ráo.

Bé con gõ nhẹ vào cái trán nhỏ của mình, dù thế nào cũng phải nhớ nguyên tắc: không được làm phiền ba lúc ba đang nói chuyện.

Thế nên Nhung Nhung không vội lăn ra khỏi giường, chỉ chậm rãi cúi xuống nằm úp trở lại, cả người rúc trong chăn, bắt đầu nghịch ngón tay chơi.

Giường của ba mềm mềm, như kẹo bông ấy, nằm lên là siêu dễ chịu... Nhung Nhung vừa “ưm” một tiếng nhỏ từ trong cổ họng, mí mắt đã nặng trĩu, chẳng mấy chốc lại ngủ tiếp.