Chương 33

Cũng chính bởi thế, vai phản diện qua tay Hạ Yên Thầm diễn lên là giống thật một cách lạnh người.

“Dạo này tôi thấy Nhung Nhung hình như thân với mấy người hơn trước thì phải?” Trình Ngọc Cầm không dám chạm đến điểm tối, chủ động lái đề tài.

Chỉ cần Hạ Yên Thầm không nhắc tới, cô cũng chẳng dại gì tự chuốc lấy khó chịu mà nói mấy chuyện phiền não trên mạng. Giờ Hạ Yên Thầm đã có studio riêng, những lời không hay đều có người dưới theo dõi xử lý.

Chưa kịp nghe Hạ Yên Thầm trả lời, khóe mắt Trình Ngọc Cầm đã thấy Nhung Nhung ôm một quả bóng từ sân chạy về phía trong.

“Ba…” Nhung Nhung khẽ gọi, ngoan ngoãn dừng lại trước cửa sân, cúi người tháo đôi giày nhỏ ra rất cẩn thận, sau đó nhón chân chạy chân trần vào phòng khách chỉ cách vài bước, nhanh chóng xỏ đôi dép nhỏ, rồi líu ríu chạy thẳng về phía Hạ Yên Thầm.

Bất ngờ chạm mắt với Trình Ngọc Cầm, Nhung Nhung thoáng bối rối, bước chân dừng lại giữa chừng, rồi như muốn quay đầu chạy đi.

Hạ Yên Thầm vốn đang chờ bé con chủ động chạy vào lòng mình, thấy vậy cũng ngẩn ra, vội vàng bước nhanh tới, cúi người bế Nhung Nhung lên, hỏi:

“Sao đang đi tới một nửa lại muốn rời khỏi ba?”

“Vì…” Nhung Nhung chột dạ, đôi chân nhỏ lơ lửng cũng không dám vẫy lung tung, “Vì con làm phiền ba nói chuyện rồi…”

Là một bé ngoan, Nhung Nhung không thể làm phiền người lớn đang trò chuyện.

“Không có đâu, ba nói chuyện xong rồi.” Hạ Yên Thầm nháy mắt ra hiệu với Trình Ngọc Cầm, cô liền mỉm cười tạm biệt với Nhung Nhung rồi rời khỏi.

Chờ bóng dáng Trình Ngọc Cầm khuất hẳn, bé con mới quay lại nhìn khuôn mặt ba, dè dặt giơ quả bóng trong lòng lên:

“Anh nói là muốn tặng quả bóng này cho Nhung Nhung.”

Hạ Yên Thầm kiên nhẫn chờ câu tiếp theo của bé con.

Nhung Nhung mím môi, giọng nhỏ xíu như muỗi kêu:

“Nhung Nhung có thể nhận không ạ?”

Quả nhiên vẫn như vậy. Trong lòng Hạ Yên Thầm khẽ thở dài, nhẹ nhàng gật đầu:

“Tất nhiên là được rồi. Anh cũng là người nhà của Nhung Nhung mà.”

Hạ Yên Thầm vốn định nói rằng Nhung Nhung cũng có thể xem các anh như ba, nhưng đoán cậu bé còn chưa hiểu hết được ý này, nên thôi.

Trẻ con không giỏi giấu giếm tâm tư, mặt bé Nhung Nhung thoáng chốc sáng bừng, thế nhưng chưa đầy một giây sau, giọng lại trở nên rụt rè, vậy mà lời thốt ra lại khiến Hạ Yên Thầm bỗng thấy hồn trí mơ màng.

Nhung Nhung ngẩng đầu, đầy mong đợi hỏi:

“Vậy ba cho Nhung Nhung đem quả bóng này đi du lịch có được không ạ?”

Tuy rằng vẫn là giọng điệu như thể đang thương lượng, nhưng nếu không nhầm thì đây là lần đầu tiên bé Nhung Nhung chủ động đưa ra yêu cầu với Hạ Yên Thầm.