Chương 32

Trong phòng khách, Trình Ngọc Cầm thu ánh mắt vừa dõi theo sân nhỏ về, hỏi:

“Anh đã chuyển trường cho hai đứa nhỏ rồi sao?”

“Ừm, là do chính tụi nhỏ đề nghị. Dù sao một nhà vẫn nên thường xuyên ở bên nhau thì tốt hơn.” Hạ Yên Thầm đáp, “Hoài Thâm đang học cấp hai, không có tiết tự học buổi tối. Còn Hoài Cảnh tháng này đang chuẩn bị thi toán cấp thành phố, cũng không cần học thêm. Vậy nên ở nhà có thể bầu bạn với Nhung Nhung.”

“Ra là vậy…” Trình Ngọc Cầm gật đầu, trong lòng đã sáng tỏ. Kỳ thật hôm nay cô đến là muốn bàn về việc có nên xuống tay kiểm soát bớt bình luận trên mạng. Nhưng nghĩ lại, Hạ Yên Thầm từ trước đến nay vốn chẳng mấy khi để tâm ánh nhìn thiên hạ. Năm đó lúc chuyện “ra vẻ ngôi sao” bị thổi phồng, fan rời đi ồ ạt, vậy mà Hạ Yên Thầm vẫn thản nhiên như không.

Trailer chương trình “Bé yêu ngoan ngoãn” vừa phát sóng nửa tiếng trước, đúng như dự đoán, mạng xã hội lập tức dậy sóng.

Có dân mạng kinh ngạc kêu lên:

“Trời đất, là Hạ Yên Thầm sao?! Nói thật nếu không phải mấy bộ phim của ảnh đều thành kinh điển, ảnh mất tích lâu như vậy tôi thật sự quên mất còn có người này tồn tại. Ủa không phải ảnh rút khỏi giới rồi à?!”

Tất nhiên, cũng có người châm chọc:

“Hạ Yên Thầm bắt nạt diễn viên mới xong, giờ quay sang kiếm tiền nhờ con nít? Không hiểu sao người như vậy cũng có tư cách dắt con đi show trẻ con… Chờ xem bị các khách mời khác cô lập cho mà coi. Trong chương trình còn có cha con nhà Thiệu Tần Tang, ha ha ha, chắc sẽ bị ‘kẻ thù truyền kiếp’ dìm chết luôn quá.”

Nhưng phần lớn vẫn là những người hóng hớt tám chuyện:

“Biết ảnh cưới chui có con rồi, nhưng không ngờ lại có ngày được thấy ảnh dắt con tham gia chương trình thiếu nhi! Không lẽ túng tiền thật rồi? Mà nói đi cũng phải nói lại, mẹ của đứa nhỏ là ai vậy? Sao hôm nay tổ chương trình không tung ảnh của bé con chứ!!”

Hạ Yên Thầm ngày xưa có thể tạo nên bao nhiêu bão tố, thì nay vẫn đủ sức khuấy đảo cả giới giải trí. Cũng bởi vậy, Trình Ngọc Cầm mới không cam lòng buông tay người này.

Dẫu vậy, cô vẫn có chút e ngại Hạ Yên Thầm. Trên người Hạ Yên Thầm có một loại khí chất khó mà diễn tả thành lời. Thứ khí chất ấy không phải ai cũng có, như thể chỉ cần Hạ Yên Thầm muốn, có thể khiến bao người cúi đầu dưới chân. Nhất là sau khi từng đánh mất Nhung Nhung, chẳng ai dám chắc một ngày nào đó đυ.ng đến chuyện liên quan tới cậu bé, anh sẽ không thay đổi triệt để.