Chương 29: Đau đầu chính là vì bé quá nghe lời

Giờ Nhung Nhung đã tìm về, Hạ Yên Thầm lại bước chân vào giới tạp kỹ, công việc của cô cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo.

Cô vốn định nói chuyện liên quan đến lịch quay, nhưng vừa mới cất tiếng gọi tên, đã nhận được ánh mắt ngầm ra hiệu của Hạ Yên Thầm. Trình Ngọc Cầm lập tức hiểu ý: anh không muốn bàn chuyện công việc trước mặt Nhung Nhung.

Cô bất đắc dĩ, song không có chút oán trách nào.

Bởi vì lúc này, bé con thật sự rất vui vẻ.



Trình Ngọc Cầm nhận lời ở lại ăn trưa, tận mắt chứng kiến Hạ Yên Thầm kiên nhẫn dỗ dành Nhung Nhung vào giấc ngủ, giao cho hai cậu anh trông nom rồi mới cùng cô bước vào thư phòng.

Cô đưa lịch trình từ tổ chương trình cho Hạ Yên Thầm, giải thích: “Trailer và tập giới thiệu sẽ phát vào thứ Tư, thứ Năm tuần này. Từ thứ Sáu bắt đầu ghi hình chuyến du lịch trực tiếp. Em có hỏi tổ chương trình về điều kiện cơ sở ở điểm quay, họ không chịu tiết lộ, nhưng em đoán họ cũng không dám làm khó anh đâu. Dù có khắc nghiệt đến mấy cũng chưa chắc đã bằng ở viện phúc lợi.”

“Đừng nhắc nữa.” Hạ Yên Thầm đưa tay bóp trán, tỏ rõ vẻ đau đầu. Lịch trình trong tay, anh cũng chẳng buồn xem tiếp.

“Sao thế, Nhung Nhung không nghe lời à?” Trình Ngọc Cầm kinh ngạc, “Không thể nào, em có hỏi rồi, trong viện phúc lợi bé là ngoan nhất đấy.”

“Chính là vì quá nghe lời.” Hạ Yên Thầm vừa nghĩ đến lại thấy bất lực, “Thôi, chỉ mong tham gia chương trình lần này, bé có thể kết bạn với những đứa trẻ cùng lứa tuổi.”

Trình Ngọc Cầm gật đầu đồng tình. Những chuyện phiền lòng khác tạm thời gác lại, cô nói thêm vài lời khích lệ rồi rời đi.

Hạ Yên Thầm trở về phòng, Nhung Nhung đang ngủ ngon lành giữa hai cậu anh. Ngay cả Hạ Hoài Thâm nằm cạnh cũng khép mắt say ngủ, vẻ mặt hiếm thấy bình yên.

Phía bên kia, Hạ Hoài Cảnh tựa vào đầu giường đọc sách — lần này đúng là đang đọc thật. Nhìn thấy Hạ Yên Thầm trở về, cậu khẽ liếc xuống giường rồi phất tay một cách qua quýt, ý tứ vô cùng rõ ràng: Ba ơi, chiếc giường này ba đứa con nằm vừa khít, không còn chỗ cho ba đâu.

Cái tài chọc người của Hạ Hoài Cảnh quả thật thiên phú. Hạ Yên Thầm vừa bực vừa buồn cười, cười bảo lần sau nhất định phải đặt đóng một chiếc giường cho bốn người.

Không khí lúc này bất ngờ trở nên ấm áp lạ thường, khiến Hạ Yên Thầm thoáng sững người. Anh không nhớ rõ, đã bao lâu rồi mình chưa từng gần gũi với gia đình như thế này. Hai cậu con trai này dường như từ nhỏ đã chẳng mấy thân thiết với anh.