Trực giác mách bảo Quý Từ rằng, dù có ra nước ngoài cũng không thể tìm được nơi nào sửa được chiếc mũ giáp này.
Quý Từ đang thất thần, vừa định bước chân đi tiếp thì bên tai bỗng vang lên một tràng tiếng la hét hỗn loạn.
Cả giọng nam lẫn nữ đồng loạt thét chói tai:
“Xe AI mất kiểm soát rồi! Nó mất kiểm soát!”
“Chạy mau, nhóc!”
“Aaaa... đâm người ta chết mất!!”
Ngay giây tiếp theo, tim Quý Từ chợt thắt lại, một cơn đau nhói bén ngót xuyên thẳng vào l*иg ngực.
Cảm giác va chạm mãnh liệt ập đến, nhưng thứ đầu tiên xuất hiện không phải là đau đớn, mà là chân tay lạnh băng dần đi.
Quý Từ trừng lớn mắt, không thể tin nổi.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, trong đầu cậu chẳng hề hiện lên ánh đèn ký ức như người ta vẫn nói, cả đời này với cậu vốn không có gì đáng nhìn lại.
Chỉ có một nỗi tiếc nuối không sao kìm nén:
Những việc đã hứa sẽ làm cho các bé con... về sau đều không thể thực hiện được nữa.
Ngay trước khi ngất đi, bên tai cậu vẫn còn vang lên tiếng máy móc đứt quãng:
[Hệ thống bảo trì đã hoàn tất, đang kết nối vào hệ thống mới.]
[101 đã tìm thấy... Tút tút tút... Người nuôi dưỡng vai ác... Tút tút tút...]
[Yêu cầu điều chỉnh... Yêu cầu điều chỉnh... Tút tút...]
“Vai ác? Cái gì vai ác? Nuôi dưỡng?”
Cơn đau nhói cuối cùng quét tràn khắp cơ thể, ý thức Quý Từ hoàn toàn chìm xuống vực sâu đen kịt, không còn thấy ánh sáng.
...
Rầm!
Quý Từ bật dậy từ trên giường.
Vì dùng sức quá mạnh khi tỉnh lại, cơ thể vốn lâu không vận động lập tức truyền đến cảm giác khó chịu. Trước mắt tối sầm, cậu phải chống đầu mình thật lâu mới dần lấy lại tinh thần.
Sau đó, cậu mới đủ sức chậm rãi quan sát căn phòng xa lạ này.
Mùi rác rưởi hôi chua xộc thẳng vào mũi làm người ta buồn nôn.
Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng mỏng manh từ ban công lọt vào, nhờ đó mới nhận ra bên ngoài là ban ngày. Phòng khách chẳng những tối tăm mà còn bừa bộn rác rưởi, hộp cơm thừa chất đống khắp nơi.
Quý Từ vốn chỉ mắc chứng sợ xã hội, chứ không phải kiểu người sống bừa bộn. Phòng ở của cậu trước giờ luôn sạch sẽ. Đột nhiên nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cậu khẽ nhắm mắt lại, chỉ muốn chết quách thêm lần nữa cho rồi.
Ngay trong lúc đó, một giọng nói ríu rít lại vang lên trong đầu, không chịu buông tha Quý Từ.
Giọng máy móc của Hệ thống 101 tự giới thiệu:
[Xin chào ký chủ thân yêu, tôi là 101...]