Nói vậy nghe có chút kỳ quái, nhưng đúng là Quý Từ đã tự mình hái xuống từ trên cây một quả sắp khô héo, và từ đó sinh ra bé con này.
Ngay cả cái tên cũng do chính tay cậu đặt, gọi là Tiểu Ôn.
So với những bé con khác, thân hình bé chỉ to bằng ngón cái. Trên màn hình nhỏ xíu, trông giống như một búp bê tinh xảo có thể đặt gọn trong lòng bàn tay.
Đôi bàn tay bé xíu run run, vừa khóc chít chít nhìn Quý Từ, gương mặt nhỏ nhắn ngập tràn sự mong manh được tạo vật sủng ái. Khi đôi mắt ngấn lệ kia nhìn về phía mình, bất kể là ai cũng sẽ không nỡ làm ngơ.
Quý Từ cũng vậy, cậu nhẹ giọng trấn an tinh linh nhỏ, hứa rằng lần sau gặp lại sẽ cùng bé gieo trồng loài hoa mà bé yêu thích nhất. Nhìn tinh linh vui mừng vỗ đôi cánh trong suốt viền vàng, xoay vòng vòng bên cạnh mình, Quý Từ cũng bất giác nở nụ cười.
Chỉ còn lại một bé con cuối cùng là rồng đen nhỏ.
Bé rồng này mắc chứng khó ngủ nghiêm trọng, chỉ khi được Quý Từ ôm như một chiếc gối an thần, mới có thể yên giấc. Khi Quý Từ vừa vươn tay định mở cánh cửa cuối cùng, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bưu kiện màu đỏ lơ lửng.
[Hệ thống đang bảo trì, mời người chơi thoát khỏi trò chơi!]
Mấy chữ ấy lướt qua quá nhanh, đến mức Quý Từ chẳng kịp nói một câu “ngủ ngon” với rồng đen nhỏ. Trong thoáng chốc, chỉ kịp bật ra tiếng gọi mơ hồ: “Hả?” rồi lập tức bị cưỡng chế thoát ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên trong suốt ba năm qua trò chơi chủ động phát thông báo, hơn nữa lại yêu cầu bảo trì toàn bộ.
Quý Từ mở mắt nhìn trần nhà quen thuộc, trong lòng thoáng dấy lên bất an.
Ngày hôm sau, sự lo lắng ấy đã nhanh chóng được chứng thực.
7 Linh Lâu Tứ vốn phân tán ở bảy cánh rừng, hoàn toàn không thể đăng nhập.
Cậu đã thử hết mọi cách mình có thể nghĩ ra, nhưng vẫn không khởi động được trò chơi. Cuối cùng, Quý Từ chỉ còn cách xin nghỉ một ngày, ôm lấy mũ thực tế ảo đến trung tâm bảo trì nổi tiếng nhất gần đó.
Kết quả vẫn khiến cậu thất vọng. Nhân viên bảo trì nhìn chiếc mũ trong tay cậu, đẩy gọng kính kiểm tra chuyên dụng lên sống mũi rồi nói:
“Trước nay tôi chưa từng thấy loại mũ thực tế ảo có kích cỡ thế này. Ít nhất trong nước hiện tại, kỹ thuật cũng không thể sửa được.”
Quý Từ chỉ còn biết ôm chiếc mũ trở ra, đứng giữa dòng xe cộ như nước chảy. Trong thoáng chốc, cậu bỗng thấy mình như chú chim non mất đi sự chở che, cả người toát ra một nỗi bất lực không thể nói thành lời.