Bên trong có một bé sói con đã ngồi đợi từ sớm. Nó ngậm chặt món đồ chơi mình thích nhất, ngồi chồm hỗm ngay ngưỡng cửa. Vừa nghe thấy tiếng ổ khóa xoay, cái đuôi bụ bẫm xù lông liền vẫy như cánh quạt.
“À hù! Gừ!!”
Vì quá phấn khích, nó chỉ có thể phát ra những âm thanh ư ử. Đồ chơi rơi ra khỏi miệng nó lúc nào không hay. Sói con vội vàng cúi xuống gặm lại món đồ hình mặt trời nhỏ, vừa kêu vừa muốn ngẩng đầu nhìn người đến.
Ngay lúc ấy, đỉnh đầu nó truyền đến một cái chạm ấm áp. Thoải mái đến mức nó khẽ nghiêng đầu theo, rồi ngả bụng nằm phơi ra cho xoa.
Quý Từ khẽ cười, nụ cười dịu dàng nhẹ tênh ấy lập tức thắp sáng đôi mắt vốn xinh đẹp.
Sói con nhìn đến ngẩn ngơ. Xung quanh như bỗng mất hết màu sắc, chỉ còn lại gương mặt sáng rực của người kia. Đồ chơi trong miệng nó lại rơi lần nữa, nhưng lần này nó chẳng buồn nhặt lên, chỉ dùng đôi mắt chó con long lanh dính ướt nhìn chăm chăm vào Quý Từ.
“Làm sao thế hả bảo bối?”
Thấy sói con ngẩn người không nhúc nhích, Quý Từ không nhịn được vươn tay xoa nhẹ cái bụng lông xù của nó.
Trò chơi thực tế ảo này là trò chân thật nhất mà cậu từng trải nghiệm. Trên thị trường tuyệt đối không có trò thứ hai nào có thể đạt đến mức hình ảnh tinh xảo, cảm giác chạm chi tiết như thế. Thế nhưng, kỳ lạ ở chỗ chiếc mũ thực tế ảo này lại đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà cậu, mà trên mạng chẳng hề có lấy một thông tin nào về trò chơi này.
Đây là một trò chơi nuôi dưỡng chỉ có mình cậu sở hữu.
Cậu đã mất ba năm trời, mới có thể khiến những đứa bé gầy gò mang đầy thương tích và sự cảnh giác ấy trở nên mượt mà, tin tưởng và ỷ lại vào cậu như bây giờ.
Con sói nhỏ ngày đầu tiên nhận ra sự tồn tại của cậu, cũng giống hệt như những sói con mới rời ổ khác: nhe nanh, gầm gừ thấp giọng để “dọa nạt”, tuyệt đối không cho lại gần, đôi tai dán chặt ra sau, trong đôi mắt xanh lục xinh đẹp trong veo chỉ toàn là hung dữ.
Nhưng thực ra nó quá nhỏ, chẳng lớn hơn chó con là bao, ngay cả tiếng gầm cũng non nớt.
Quý Từ dễ dàng nhìn thấu nỗi sợ hãi và bất an ẩn dưới vẻ giận dữ ấy, nên cậu không hề lợi dụng thân phận người chơi để ép buộc, cũng không vội vàng đưa tay xoa thuận lông nó.
Suốt một tháng trời, Quý Từ vẫn chưa từng trực tiếp ra tay ép buộc sói con, chỉ lặng lẽ làm những nhiệm vụ nhỏ, đổi lấy thật nhiều nguyên liệu nấu ăn thích hợp cho nó.