Đám nhỏ nghe thấy Tư Yên nói vậy, ngạc nhiên. Dù chúng đã mạng lên nhưng khối đá lớn như thế chúng bê không nổi đâu. Mẹ có phải nổ hơi quá rồI không? Nhưng làm sao đây, lời đã nói ra rồi, chỉ có thể hùa theo thôi.
Nghĩ vậy, bọn nhóc dũng cảm đi tới khối đá lớn kia.
"Ế, mấy đứa chờ đã." Tư Yên ngăn chúng lại, "Mấy đứa đi đâu đó?"
Đông Xích lạnh nhạt đáp: "Bê đá."
"Chờ đã." Tư Yên chạy tới, "Chúng ta chuẩn bị chút đồ đã."
Hồ Lực lại khinh miệt cười: "Bê đá thôi mà cũng phải dùng đồ à?"
Tư Yên chỉ cười, rồi dẫn ba đứa nhỏ rời đi.
Cây cối của thế giới này đều khá lớn, thân cây vừa thô vừa to. Tư Yên tìm đại một cái cây trông rắn chắc và to lớn, sau đó cô dùng vảy rắn tước thân cây.
Cây đổ xuống, Tư Yên tước bỏ những nhánh cây thừa đi sau đó cùng ba đứa nhỏ ôm cây về.
Sau đó, cô nhìn khối đá nhỏ Hổ Lực kêu mình bê. Vị trí hợp lý, vừa đúng lúc dùng làm điểm tựa."Chỉ cần cho tôi muốn điểm tựa, tôi có thể nâng cả Trái Đất." Tư Yên khẽ cười, "Những lời này cũng không phải là nói vớ vẩn."
Bắc Tễ tò mò hỏi: "Đây là gì vậy mẹ? Mẹ muốn làm gì vậy ạ?"
Tư Yên cười nói: "Con sẽ biết nhanh thôi."
Chẳng mấy chốc bên trong thành đã tập trung rất nhiều thú nhân tộc hổ, tới để xem náo nhiệt, để chế giễu, không ít thú nhân còn chỉ trỏ thẳng vào mặt Tư Yên. Họ đều muốn nhìn người được gọi là "thầy" này giỏi đến mức nào.
Tư Yên lại không chút dao động, cô điều chỉnh tốt góc độ của đòn bẩy, rồi dùng đoạn dây mây cột chắc lại. Sau đó, cô chậm rãi trèo lên cây phía đầu khác của đòn bảy, đứng ở trên đó, lấy đà nhảy xuống!
Tiếp theo đó, một màn đầy bất ngờ đã xảy ra. Khối đá khổng lồ kia vậy mà thật sự động đậy.
Tư Yên treo trên đòn bẩy, thân thể hơi run lên.
Khối đá lớn đã chuyển động một chút rồi. Cô nhìn về phía bọn nhỏ, cười nói: "Cùng lên nào."
Ba đứa nhỏ không nói lời nào, từ trên cây nhảy thẳng xuống đòn bẩy.
Như vậy, bốn thú nhân nhỏ yếu lại có thể khiến khối đá bị cạy ra, lăn đi hơn mười mét! Chính xác lăn tới vị trí mà Hổ Lực yêu cầu.
Tư Yên cùng bọn nhỏ nhảy xuống đất.
Bắc Tễ kinh ngạc mà chớp chớp mắt, trùng hợp sao?
Tư Yên vừa nhìn đã hiểu nó nghĩ gì, cô xoa đầu nhỏ của Băc Tễ, nhẹ giọng giải thích: "Đây là nhờ vào tính toán tốt. Tất nhiên cũng cần thêm chút may mắn."
"Tính toán?" Bắc Tễ không hiểu.
Nguyên lý đòn bẩy thôi mà.
Tư Yên dịu dàng nói: "Nếu mấy đứa muốn học thì sau này mẹ sẽ dạy cho."
Ba đứa nhỏ đều đồng loạt gật đầu.
"Đây..." Hổ Khuyết rất khϊếp sợ, "Cái này không dùng sức để đi chuyển, có tính không..."
"Sao lại không tính?" Tư Yên đi qua, vô lên khối đá, "Các người chỉ nói bọn ta di chuyển cục đá chứ không nói phải dùng cách gì."
Các thú nhân khác đều cảm thấy chuyện lạ mới mẻ, Hổ Dung lại cảm thấy rất kinh ngạc.
Biện pháp này hắn chưa từng thấy qua.
Cảm giác giống như đang mở ra một thế giới mới vậy.
Trong lòng hắn lại càng thêm bội phục Tư Yên.
Hắn hít sâu hai hơi, khϊếp sợ lại trầm ổn mà cẩn thận nhìn Tư Yên nói: "Không sau, thầy Tư Diễm dùng cách gì cũng được. Thầy ấy cũng làm được rồi còn gì."
Nói rồi, Hổ Dung lại tiếp tục dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nghiêng về Tư Yên.
Cách thức này hắn nhìn không hiểu, không giải thích được, cũng không tưởng tượng được.
Sao có thể làm được như vậy? Tại sao trước khi di chuyển nó phải chuyển lên trên?
Tất cả đều là trùng hợp ư?
Trên mái nhà gần đó, thú nhân hổ đen duy nhất trên thế giới đang nhìn về đây.
Hổ Dung thấy Minh Viêm tới, hắn hưng phấn nhảy qua chia sẻ cảm xúc của mình: "Thành chủ. Thầy Tư Diễm, ngài có thể không thấy nhưng thầy ấy rất lợi hại."
Minh Viêm liếc qua đánh giá Tư Yên, rồi kiêu ngạo quay người bỏ đi......
Sau chuyện đi chuyển khối đá này thì thú nhân tộc Hổ càng thêm nhiệt tình với Tư Yên.
Càng hoà nhập Tư Yên càng biết thêm được rất nhiều chuyện.
"Tộc trâu lúc trước tôi ở cùng không tìm cách tránh nạn sao?" Tư Yên hỏi.
Hổ Khuyết trả lời cô: "Liệt Diễm Nhật tới gần ai lại không muốn sống chứ. Chẳng qua bộ tộc nhỏ đó cũng có bí mật được truyền thừa, họ có cách để vượt qua khó khăn sắp tới."
Hổ Dung sờ lên chòm râu của mình, cười nói: "Có thể thầy Tư Diễm không biết. Nhưng tộc trâu dù không yếu, cũng không thể coi là quá mạnh. Chuyện họ có thể tranh được suất ở hồ Ám Nhật hay không thì không nói, quan trọng là chưa chắc đã đi được đến nơi."
Hắn vỗ ngực: "Thành Hắc Hổ chúng tôi thì khác. Thầy cứ yên tâm, đi cùng chúng tôi thì chắc chắn sẽ an toàn tới được hồ Ám Nhật."
Tư Yên cười: "Vậy thì cảm ơn mọi người nhiều. Với cả tôi nghe nói thành trì này mới được xây lên, vậy mà đã có quy mô lớn nhiều thế, ngài Minh Viêm lợi hại thật đó.""Tất nhiên rồi ạ!" Hổ Khuyết buộc miệng nói, "Nếu không phải tại thành Hổ Trắng chọc giận thành chủ thì..."
"Khụ khụ." Hổ Dung ho lớn hai tiếng, ánh mắt không vui liếc qua Hổ Khuyết.
Hắn lập tức im miệng, cúi đầu chột dạ, "Thầy Tư Diễm đợi một chút, đồ ăn sẽ được phân tới sắp thôi."
Tư Yên đợi một lúc thì thịt được đưa thẳng tới nhà đá của cô.
Bắc Tễ hiểu chuyện đi tìm gỗ khi chờ thịt đến, nó bổ củi rồi chất đầy trong nhà đá. Làm theo cách của Tư Yên hay làm.Tư Yên đốt lửa, lặng lẽ hầm canh xương thịt trong nhà.
Gặm thịt, uống canh nóng. Mấy đứa nhỏ ăn no thoải mái cả về thể xác lẫn tinh thần, lôi nhau đi nghỉ.
Màn đêm buông xuống, ngoài trời ngày càng tối đen. Hai mắt Tư Yên dần thích nghi với bóng tối, mở to mắt nhìn trần.
Sau đó cô cũng để ý tới Đông Xích cũng chưa đi ngủ.
Cô nghiêng đầu sang, liền gặp đôi mắt mở to nhìn mình của nó.
"Con không ngủ à?" Tư Yên nghiêng người qua hỏi, "Ngủ không được sao?"
Trong đêm tối, đôi mắt Đông Xích dần biến thành mắt rắn, nhưng có vẻ vì không muốn doạ sợ Tư Yên nên đồng tử hơi lớn.
Nhìn qua hơi đáng yêu.
"Giống cái." Đông Xích không chớp mắt, nhìn chằm chằm cô, "Bà thay đổi rồi."
Giọng nói lạnh nhạt thoáng qua. Tư Yên nổi da gà, cơ thể căng thẳng cứng đờ không dám động.
Cô đã sớm nhìn thấy tình cảm phức tạp của bọn nhỏ đối với mẹ của mình.
Nếu bị mấy nhóc con phản diện trong tương lai này biết cô chiếm xác của mẹ chúng, chúng có gϊếŧ cô luôn không?
Vất vả lắm cô mới nhặt lại được mạng mình mà, cô không muốn vứt luôn đâu!
Tư Yên im lặng không nói gì, cũng không dám động, cô nhìn chằm chằm Đông Xích. Đứa nhỏ nhạy bén này rốt cuộc nhìn ra bao nhiêu rồi?
"Bà... Có phải là bà ta nữa hay không?" Đông Xích di chuyển tầm mắt, chậm rãi xoay người, mắt rắn nhìn lên trần nhà.
"Con đang nói gì vậy?" Tư Yên chột dạ tiếp lời.
"Ta thấy bà rất lạ, nhưng đôi khi lại thấy không." Đông Xích chậm rãi nhắm mắt lại.
Mẹ của bây giờ không giống trước kia.
Trước kia cô sẽ không tỏ vẻ thông minh và dũng cảm như vậy, càng sẽ không đối xử tốt với chúng nó.
"....."
Đông Xích thả lỏng bản thân, chậm rãi nói: "Ngủ đi. Tộc hổ cao ngạo, sẽ không đánh lén chúng ta vào nửa đêm, nơi này rất an toàn."
........
Trong nhà đá của Minh Viêm.
Thú nhân hổ đen cao lớn ngửi được mùi canh thịt còn đọng lại trong không khí. Mũi của hắn rất nhạy, đã sớm nhận thấy mùi hương đó bay tới từ chỗ của Tư Yên.
Minh Viêm dùng hàm răng sắc bén cắn xé một miếng thịt, cắn nuốt.
Hổ Dung đứng bên cạnh nói: "Thành chủ, trùng hợp thật, nếu không nhờ thầy Tư Diễm thì chúng ta không thể di chuyển khối đá lớn tới nay đó được. Thành chủ, thầy ấy quả nhiên không bình thường đâu. Thầy ấy là một người tài đấy ạ!"
Hổ Dung càng nói càng hưng phấn.
Minh Viêm ngừng nhãi, quay đầu hỏi hắn: "Hổ Dung, ngươi nghĩ một kẻ như thế tới đây làm gì?"
Hổ Dung: "Đương nhiên là vì ngài rồi ạ. Thành chủ giỏi như vậy thì sao người tài giỏi lại không tìm đến được!"
Minh Viêm cắt ngang lời hắn: "Thần thú đã sớm vυ"t bỏ chúng ta. Ta còn là một thú nhân bị trời phạt, người tài giỏi sẽ không tìm tới đây."
Hổ Dung trầm mặc.
Minh Viêm: "Nhìn kỹ cậu ta, tốt nhất ngươi nên quản được người."
Hổ Dung khựng lại một chút, bất đắc dĩ khom lưng: "Vâng thưa ngài."