Dù dùng tay nhưng Tư Yên vẫn thấy miệng dễ chịu, sạch sẽ hơn chút. Cô cực kỳ thoải mái, quay sang muốn để bọn nhỏ đánh răng cùng nhưng chúng lại lắc đầu lia lịa.Tư Yên không khỏi nghi hoặc; "Mấy đứa không cần làm sạch răng miệng sao?"
Bắc Tễ từ từ giải thích: "Răng của bọn con sẽ biến đổi mỗi khi hoá thành hình thú, khi đó các vết bẩn cũng sẽ biến mất."
Tư Yên: 囧, cô rất hâm mộ với hàn răng sạch sẽ, trắng trẻo đầy xinh đẹp của chúng.
"Những giống cái khác thì sao?"
Bắc Tễ lắc đầu: "Con không thấy các giống cái khác trong tộc Nham Hương làm sạch cơ thể mấy."
Đông Xích ghét bỏ nói: "Đám giống cái đó vừa xấu vừa bẩn."
"...." Bảo sao miệng của bọn họ thối như thế. Giống cái nơi này ai cũng lôi thôi như vậy à.
Không lâu sau đó, Hổ Dung quay trở lại, hắn nhiệt tình nói: "Thầy Tư Diễm, thành chủ cho gọi ngài."
Trực tiếp đi gặp thành chủ sao?
Thành chủ Minh Viêm là một giống đực rất tàn bạo, nữ chính trong truyện cũng tốn rất nhiều công sức mới đổi được chút đồ tốt từ hắn.
Cô thì dùng toán học để thu hút sự chú ý từ đối phương, chỉ cần hữu dụng, cô tin chắc hắn sẽ không làm gì được cô.
Nghĩ vậy Tư Yên mới gật đầu: "Được rồi."
Cô lại ngẩng lên hỏi: "Chúng tôi có cần chuẩn bị gì không?"
Hổ Dung cười lắc đầu: "Không không, ngài chỉ cần đi với chúng tôi thôi."
Cả nhà Tư Yên chậm rãi đi theo sau Hổ Dung, cô vừa đi vừa ngắm nhìn văn hoá của thành trì này.
Giai cấp nơi đây cao hơn so với bộ tộc của cô một tầng, có vẻ có người quản lý nên cũng khá trật tự.
Mà chỗ ở của thành chủ được xây lên bằng đá, vừa lớn vừa thể hiện uy quyền.
Khi Tư Yên đứng trước cửa, đã nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm.
Đây là bản năng cảnh giác của cô mỗi khi phải đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ.
Cảm giác tê dại trên da, giống y hệt như lúc đối diện với Xà Vọng.
Thú nhân bên trong chắc chắn rất mạnh, hơn nữa tử lúc nãy tới giờ hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm cô.
Trên người Tư Yên nổi lên một tầng mồ hôi mỏng, nhưng mặt lại không để lộ biểu cảm gì, hệt như chưa phát hiện ra.
"Thầy sao vậy?" Hổ Dung tốt bụng hỏi.
Tư Yên lắc đầu. Cô kìm nén sự run rẩy, cười cười đi vào trong.Giọng nói nghĩ ngờ có chút trống rỗng vang lên: "Vừa nhỏ vừa gầy. Hổ Dung, cậu chắc chắn người này còn giỏi hơn tộc khỉ ư!?"
Hắn dừng một chút, hỏi: "Gầy như thế, cũng là tộc khỉ à?"
"..." Tư Yên câm nín. Thật là, làm giống cái bị nói gầy nhỏ, giờ làm trẻ con cũng bị chê gầy nhỏ.
"Thưa ngài...." Hổ Dung nhanh chân tiến lên, thấp giọng giải thích.
Giọng nói của họ rất nhỏ Tư Yên chỉ nghe loáng thoáng thấy Hổ Dung đang nói về mình, cô tiến lên nói: "Không biết ngài thành chủ đây đã từng nghe qua câu
thú nhân không đánh giá ngoại hình chưa?"
Hổ Dung cùng người đan ông khoác da thú cùng lúc nhìn về phía cô.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Minh Viêm. Cánh tay hắn thô to hắn tay cô gấp bốn, năm lần, chân cũng thế. Toàn thân đều là cơ bắp cường tráng.
Nhìn qua hắn trông còn cao lớn, mạnh mẽ hơn so với giống đực tộc sói, khí phách hung dữ, uy vũ vô song. Trên mặt lag hai vết sẹo lớn, trông cực kỳ tàn nhẫn và hung hãn.
Khí thế áp bách vô cùng, nhìn thôi cũng thấy sợ.
"Thú nhân không đánh giá ngoại hình?" Giọng nói trầm thấp của giống đực truyền tới, khiến toàn bộ nơi đây đều càng thêm áp lực.
Đối mặt với một giống đực như thế, Tư Yên có chút thất thần.
Cô đã từng gϊếŧ hổ, cũng từng nuôi mèo.
Nhưng ở đây, có thể coi là phiên bản plus của hổ già, gọi tắt là mèo lớn.Kiếp trước cô nuôi mèo, đôi khi sẽ được đùa nghịch búp măng khi nó vui vẻ, còn nhìn nó ngáy ngủ khi được cô vuốt ve.
Không biết "mèo" của thế giới này có khác gì so với Trái Đất không nữa.
Cô thu lại cảm xúc, thảng lưng, nhìn vào mắt Minh Viêm nói:
"Thành Hổ Đen mới được xây lên sẽ ngày càng có thêm nhiều thú nhân tìm đến. Sẽ có cả người già, người trẻ, giống cãi lẫn trẻ con. Mà tộc hổ có khác năng thu thập vật tư lớn, có thể xây dựng nhiều ngôi nhà bằng đá. Nếu tôi không nhầm, các người muốn tìm một thú nhân biết số học nhằm để tính toán phân phát vật tư, cũng như chia phát nhà cửa cho đúng nhỉ."
Tư Yên thẳng thừng: "Chính vì vậy các người mới cần đến bọn tôi."
Lời nói đầy quyết đoán khiến hai mắt Hổ Dung sáng lên. Bạch Viêm đứng dậy, là hổ đen, hiển nhiên hắn mạnh mẽ và to lớn hơn các hổ trắng khác.
Ánh mắt hắn nghi ngờ nhìn Tư Yên. Người trước mặt là một giống đực thiếu niên, đôi mắt sáng ngời, phân rõ trắng đen.
Lộ ra vài phần tỉnh táo và thông minh.
Vừa nhìn cũng khiến cho người khác yêu thích.
Bàn tay Tư Yên hơi nắm chặt nhằm che giấy cảm giác bất an khi đối mặt với kẻ mạnh.
"Thú nhân không nhìn ngoại hình à?" Giống đực cao lớn từng bước từng bước đến bên cạnh Tư Yên, cảm giác áp lực khổng lồ khiến cô không thể hít thở.
Ngay lúc cô cảm thấy mình sắp chết vì nghẹt thở thì mọi thứ trở lại bình thường.
"Thú vị lắm."
Tư Yên hít một hơi, nhìn Minh Viêm.
Chỉ thấy giống đực kia đi ra ngoài nhà đá, đi rất nhanh.
Cảm giác áp lực biến mất, cuối cùng cô cũng có thể hít thở bình thường.
Cô vội hỏi Hổ Dung: "Ngài Hổ, thành chủ nói vậy là sao?"
Hiện tại gia đình cô vẫn còn yếu, cô cần sự bảo vệ của thành Hổ Đen.
Nếu được họ che chở, tỷ lệ thành công tới hồ Ám Nhật sẽ tăng cao hơn.
Cho nên, nếu nói là họ cần cô, thực chất là cô càng cần họ hơn.
Hổ Dung lại cười nói: "Thành chủ che phép thầy ở lại."
Tư Yên thở phào.
Mèo lớn, nhìn có vẻ hung dữ nhưng lại tốt tính.
Có được sự tán thành từ Minh Viêm, thái độ của các thú nhân trong thành cũng tốt hơn.
Khi mọi người tụ tập để phân phát thức ăn còn đặc biệt để cho bốn người nhỏ bé nhà Tư Yên vào giữa.
"Mấy đứa nhỏ các ngươi làm rất tốt, giờ bọn tôi không cần lo việc tính toán nữa rồi." Hổ Khuyết vỗ vai Đông Xích.
Đông Xích không dấu vết hất nó ra.
"Thành Hổ Đen trước giờ cũng không có đứa nhỏ nào thông minh như thế."
Hổ Dung lại nói: "Vớ vẩn, từ giờ có rồi đấy."
Hổ Dung đi tới trước mặt Tư Yên: "Tôi nghe tộc trâu nói thầy tình nguyện dạy số học."
Tư Yên bị áp sát đột ngột, sợ tới mức vội vàng lùi về sau: "Dạy cũng được..."
"Có thể dạy, cậu ấy có thể dạy!" Các thú nhân xung quanh hò reo. Đối với phần lớn thú nhân ngốc nghếch của tộc hổ thì có thể hiểu lại tình nguyện truyền dạy, nó rất đáng để kính trọng, giống như vị thánh nhân sáng lấp lánh.
Đúng lúc này, một thú nhân trẻ tuổi cao lớn tới từ đằng xa.
"Học tính toán để làm gì?" Hổ Lực to cao ngồi bệt xuống, một tay anh ta cầm cục thịt to lớn, liếc nhìn bọn cô một cái, "Tay chân yếu đuối, đến đá cũng không bê được."Hổ Dung lập tức ngăn lại: "Hổ Lực, cậu mới nói gì đó. Cậu là tên ngốc, đương nhiên bê đá dễ. Nhưng thầy Tư Diễm không giống vậy, cậu ấy rất giỏi tính toán. Chẳng nhẽ cậu muốn so sức lực với thầy ấy?"
"Giống đực không có sức thì tôi không thừa nhận."
Hổ Lực buông thịt trong tay xuống, anh ta đi đến bên cạnh một khối đá lớn, hai tay dang ra, mạnh mẽ ôm nó lên. Ngay sau đó, rầm một tiếng, khối đá lớn được di chuyển tới nơi cách đó mười mét.
"Thầy giáo đúng chứ? Cậu chỉ cần bê được khố đá nhỏ kia tới được chỗ này thì tôi sẽ ủng hộ cậu, thế nào?" Hổ Lực khinh thường chỉ, "Là một giống đực thành niên, chút xíu như vậy hẳn không khó nhỉ. Nếu ngay cả khối đá như vậy cũng không chuyển được thì chẳng thà về nhà uống sữa mẹ."
Tây Thanh nghe vậy liền đứng lên. Mẹ nó sao có thể làm mấy việc nặng như thế, tên này chắc chắn đang muốn bắt nạt người mới.
Nhất thời, không khí yên tĩnh hẳn. Đám Hổ Khuyết còn chưa hiểu tình hình, Hổ Dung có hơi tức giận.
Tư Yên cũng hiểu chút ít, tên này thấy một đứa trẻ như cô cũng được Hổ Dung lẫn thành chủ đồng ý, nên không phục.
Không phục chứ gì? Tốt thôi.
"Mấy em trai của tôi được quyền giúp không?" Tư Yên hỏi.
Hổ Lực cười khinh, trào phúng nói: "Mấy bộ tay chân yếu ớt đó cùng nâng á? Được chứ."
Nói rồi, ánh mắt thể hiển rõ sự giễu cợt.
Tư Yên lại cười: "Tốt. Nhưng bốn anh em bọn tôi không muốn nâng khối đá nhỏ đó."
Hổ Lực nghệ vậy lại càng cười lớn: "Sao nào? Có đến bốn người cũng không nâng nổi cái này?"
Tư Yên lại chỉ về khối đá lớn hơn gấp ba lần cái Hổ Lực bê: "Bốn bọn tôi, sẽ nâng cái này."
Các giống đực đều đồng loạt nhìn về khối đá siêu lớn kia, rồi lại nhìn Tư Yên tỏ vẻ không thể tin nổi.