Chương 52: Sao mẹ lại muốn ăn thức ăn của chim?

Cả nhà Tư Yên thuận lợi nhận được sự tin tưởng của các thú hổ.

Hổ Dung dẫn đầu dắt qua một hổ trắng hoang dã khổng lồ, Tư Yên cùng ba đứa nhỏ trèo lên. Trên đường đi, ba đứa nhiều chụm lại, rất ăn ý bàn luận tiếp về chuyện nhốt thỏ và gà cùng chuồng.

Đông Xích là người đầu tiên hiểu được, sau đó là Tây Thanh cũng cẩn thận nghĩ ra, cuối cùng là Bắc Tễ, nó lớn tiếng kêu lên: "Em hiểu rồi! Chúng ta có thể tính ra bằng cách để cho bọn thỏ nhấc hai chân trước lên!""...."

Tư Yên ngẫm nghĩ, rồi xoa đầu cả ba đứa.

Đều rất thông minh.

Cô mới dạy cách đếm hai lần, bọn chúng đã có thể hiểu rõ. Chỉ mới học quá phép cộng trừ trong vòng một trăm đã nhanh chóng nắm bắt được.Bọn chúng rất thông mình. Bài toán nhốt chung gà và thỏ vào cùng l*иg chưa được dạy cách làm, nhưng chúng vẫn tự mình nghĩ ra được cách giải quyết.

Tuyệt thật!Lời của Băc Tễ cũng hướng dẫn cho Hổ Dung, suốt đoạn đường quay về hắn đều tập trung suy nghĩ, đến khi về tới cổng thành mới ngộ ra. Hắn ta ngẩng lên, ánh mắt nhìn Tư Yên lại càng thêm mãnh liệt, nóng bỏng.

Tư Yên thấy vô cùng khó xử khi phải chịu ánh mắt nhiệt tình đó.

Thành Hổ Đen là một trong những thành trì lớn, nó được xây ở phía tây vùng đất này. Nó nằm bên cạnh thành Hổ Trắng.

Phần lớn cư dân ở đây cũng là Hổ Trắng, lý do nó mang tên như vậy đơn giản là vì thành chủ là thú nhân hổ đen.

Mà vị thành chủ này, trùng hợp cũng là nhân vật từng xuất hiện trong truyện. Vì sự đặc biệt đó của hắn nên Tư Yên cũng để ý đến.

Trong truyện hắn được miêu tả là tên tàn bạo, hung ác, trên mặt còn có hai vết sẹo rất đáng sợ.

Hắn từng tàn nhẫn gϊếŧ chết hai giống cái, hai vết sẹo đó cũng là minh chứng cho việc ấy.

Là một giống đực không sợ hãi sự trừng phạt của Thần Thú!

Bên cạnh đó, trong truyện cũng có nói qua về sở thích của hắn. Thành chủ thích uống rượu, nhưng rượu lại là thứ vô cùng hiếm có ở đây.

Kể từ lúc thợ chế rượu duy nhất chết đi, nó đã trở thành một sản phẩm quý hiếm.

Trong truyện, nữ chính tình cờ có được ba bình rượu gạo, và nhờ vào ba bình rượu đó mà đổi lấy rất nhiều thứ quý giá từ Minh Viêm.

Nghĩ tới đó, cô bắt đầu đánh giá nơi được gọi là "thành trì" này.

Gọi là thành trì, nhưng cũng chỉ là một cái sân lớn được bao quanh bởi những khối đá khổng lồ.

Tuy nhiên, vì sự lạc hậu của thế giới này, nên một thành trì như vậy lại khiến Tư Yên hứng thú.

Hổ Dung sắp xếp cho cả nhà Tư Yên nghỉ ngơi bên một tảng đá, ánh mắt rực cháy của hắn ta không hề nguôi đi: "Thầy, bây giờ tôi sẽ đi báo cáo với ngài Minh Viêm, thầy ngồi đây đợi, tôi sẽ quay lại sắp xếp chỗ ở cho thầy sớm thôi."

Những thú nhân khác trong thành tò mò nhìn chằm chằm cả nhà Tư Yên.

Tư Yên và ba đứa trẻ vẫn còn nhỏ, nhìn qua vẫn chưa trưởng thành. Sao họ có thể được ngài Hổ Dung đối xử tốt vậy?

Tư Yên hỏi: "Bây giờ bọn tôi vẫn chưa được phép ở lại sao?"

Hổ Dung vội vàng lắc đầu: "Không, không, thầy cứ chờ một lát, nhanh thôi ạ."

Có vẻ như Hổ Dung rất có quyền lực, nhưng không đủ lớn.

Tư Yên đành gật đầu, dẫn theo ba đứa nhỏ đi tìm chỗ nghỉ ngơi.

Hổ Dung thấy bốn anh em có vẻ không tức giận, liền nhanh chóng hoá thành hổ chạy đi, Hổ Khuyết ở lại canh chừng, có vẻ như đang sợ họ bỏ đi.

Tư Yên nghĩ tới việc thành chủ Minh Viêm thích uống rượu.... Mặc để chưng cất rượu thì cẩn gạo và lúa mì. Tư Yên quay sang hỏi ba đứa nhỏ.

Bắc Tễ không hiểu: "Gạo và lúa mì? Đó là gì ạ?"

Tư Yên miêu tả qua. Tây Thanh đột nhiên nhớ ra gì đó, không chắc chắn lắm nói: "Con nghe nói thú nhân tộc chim thích ăn thứ mẹ vừa nói... Hình như là ngũ cốc."

"Thật ư? Là hạt tròn tròn trắng trắng, to tầm này đúng không? Con hiểu ý mẹ rồi đúng không? Hiểu nó là gì rồi đúng không?"

Tây Thanh ngập ngừng: "Con không chắc lắm, nhưng thức ăn của tộc chim nhìn khá giống vậy."

Gạo và lúa mì không chỉ để nấu rượu, mà nó còn là thức ăn chính.

Rất lâu rồi Tư Yên không được ăn cơm, cô rất thèm.

Đông Xích nhìn vẻ mặt vừa hồi tưởng, vừa chảy nước miếng của cô, hỏi: "Bà muốn ăn à?"

Tư Yên gật đầu.

Ba đứa nhỏ nhìn nhau. Sao đột nhiên mẹ lại muốn ăn đồ của tộc chim chứ?

Bắc Tễ nói: "Thịt có nhiều dinh dưỡng hơn mà mẹ."

Tư Yên giải thích: "Mẹ là loài ăn tạp mà."

"Ăn tạp là gì?" Mấy đứa nhỏ hỏi.

Tư Yên giải thích qua, chúng liền gật đầu.

Nói tới cơm, lâu rồi cô chưa được ăn. Tư Yên tựa lên đá, vừa nghĩ tới cơm, lại thèm nhỏ dãi.

Nhưng không lâu sau, cô lại thấy miệng khó chịu.

Thế giới này lạc hậu, nên không có bàn chải đánh răng, cô chỉ có thể dùng nước để súc miệng. Nhưng vì tiếc nước, với cả súc miệng cũng không mấy tác dụng, cô thấy răng mình rất bẩn.

Tư Yên không muốn khắt khe quá, nhưng cô rất nhớ cuộc sống trước khi dịch bệnh bùng phát ở Trái Đất, khi ấy được nằm trên giường ấm áp, khi thức dậy thì đánh răng, lại được ăn đủ loại đồ ăn sáng, rồi được cắp sách đến trường.

Nghĩ đến cuộc sống thần tiên đó, cảm giác đã qua rất lâu, hệt như một giấc mơ vậy.

Bắc Tễ hỏi hai anh trai: "Mẹ đang nghĩ gì vậy?"

Đông Xích ngẫm nghĩ, nói: "Chắc đang nghĩ về cái gọi là gạo kia. Với lại... Nghĩ về việc làm sạch răng."

"Làm sạch răng?" Tây Thanh nghiêng đầu.

Trước đây Đông Xích từng thấy Tư Yên dùng cốc nước súc miệng rồi lấy hai ngón tay chà xát lên răng. Cô có vẻ rất quan tâm đến việc làm sạch răng.

Nhưng nhiều ngày không được làm rồi.

Đông Xích đứng lên, nói với Hổ Khuyết canh cửa: "Có thể cho bọn tôi một chút nước được không?"

Hổ Khuyết gọi người mang đến một chiếc lá cây lớn đựng đầy nước.

Đông Xích lấy vảy rắn của mình ra đυ.c đẽo một cái ly bằng đá, sau khi đổ nước vào thì đưa cho Tư Yên.

"Cầm lấy."

Tư Yên ngạc nhiên chớp mắt nhìn ly nước. Mặt Đông Xích đỏ lên, nó quay đầy đi, như ông cụ non mạnh miệng: "Súc miệng."

Tư Yên nhìn ly nước súc miệng, ánh mắt sáng lên.

"Cảm ơn con!" Tư Yên vui vẻ nhận ly nước.

Đông Xích ngồi xuống.

Tư Yên cầm ly nước lên ra một góc súc miệng. Dưới việc Liệt Diễm Nhật ngày càng tới gần, đùng nước như vậy để súc miệng quả thật rất xa xỉ.