Có cách rồi! Cô cùng thảo luận với ba đứa nhỏ. Cả nhà đi trước đội quân kia một bước, tìm thấy một ngôi làng nhỏ. Thú nhân ở làng xóm nơi đây rất đơn giản, dưới sự trợ giúp của ba đứa nhỏ, rất nhanh Tư Yên đã ngụy tạo ra chút uy tín.
Lúc Hổ Khuyết và Hổ Dung đi ngang qua làng, tiền tình cờ nghe thấy dân làng nhỏ giọng bàn tán.
"Cậu có biết thầy giáo là gì không? Ngài Tư Diễm gọi mình là thầy giáo đó. Đây là lần đầu tiên Ngưu tôi nghe thấy cái gọi là thầy giáo.""Do anh ít thấy mấy việc này thôi, tôi từng gặp qua thầy giáo rồi."
"Xạo. Cậu gặp khi nào? Thầy giáo đó trông như thế nào? Đừng nói là thành Hổ Đen, thành Vạn thú cũng chưa chắc có thầy giáo."
"Thầy giáo lợi hại, ngài Tư Diễm lợi hại."
"Đúng thế, ngài ấy là một người rất thông minh."
"Thầy giáo chính là một người rất thông minh."
Hổ Dung nghe được liền chặn đường người trong tộc trâu lại: "Tư Diễm là ai? Thầy giáo là gì?"
Thôn dân khờ khạo hai mặt nhìn nhau: "Ngài Hổ."
Xung quanh thành Hổ Đen có rất nhiều thôn làng, chủ yếu là các bộ tộc nhỏ dựa vào bọn họ, tộc trâu trước mắt cũng là một trong những thôn làng đó.
"Ngài Hổ, Tư Diễm là Tư Diễm đó ạ."
Các thôn dân bu lại giải thích.
Hổ Dung nghe xong lại cảm thấy có chút mơ hồ.
Một thôn dân kéo hắn ta lại, gương mặt hiền từ, mỉm cười nói: "Ngài Hổ, ngài chưa từng nghe nói tới Tư Diễm sao?"
Hổ Dung lắc đầu.
Thôn dân ngay thẳng nói: "Ngài không biết người ấy, có thể là vì kiến thức ngài chưa đủ. Ngài Tư Diễm đã đi chu du khắp nơi trên vùng đất này để giúp mọi người giải quyết vấn đề. Liệt Diễm Nhật sắp tới, ngày càng khô nóng, rất nhiều bọn nhỏ đã té xỉu, ngài Tư Diễm đã cứu chúng. Hiện ngài ấy đang làm thầy giáo dạy số học cho bọn nhỏ."
Hổ Khuyết kinh ngạc: "Cứu trẻ con? Là vu y sao?"
"Số học!?" Hổ Dung lại kinh hỉ hô lên, "Tính toán trong mười đơn vị?"
"Không, không phải là vu y, ngài ấy là thầy giáo."
Hổ Dung cùng Hổ Khuyết lại ngây người: Thầy giáo là cái gì? Họ không dám hỏi, sự hỏi ra sẽ lộ vẻ ngu ngốc.
"Trong vòng mười?" Một thôn dân hừ hừ nói, "Ngài Tư Diễm phải lên tới trăm, ngàn kìa? Thậm chí ngài ấy còn có thể nhốt cả gà và thỏ vào chung một chuồng đó!"Hổ Dung rất vui vẻ, lại quay qua hỏi: "Gà với thỏ lại là cái gì nữa?"
Thôn dân cười ha ha: "Cái này ngài cũng không biết. Chúng chính là thú tai dài với thú ò ó."
Hổ Dung lại càng vui hơn, lập tức lôi kéo thôn dân chỉ đường cho mình.
Thôn làng không lớn, Băc Tễ lén lút nghe bên góc tường biến hoá chạy về giảng đường của Tư Yên, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Họ đang tới ạ."
Tư Yên vực dậy tinh thần, cô ho nhẹ hai tiếng, cố làm ra vẻ nghiêm túc giải quyết câu hỏi của những bé trâu con.
"Ta lấy ví dụ. Nhốt gà và thỏ chung một chuồng, nhìn lên trên ta thấy mười cái đầu, nhìn xuống dưới ta thấy ba mươi cái chân. Hỏi tổng cộng có bao nhiêu con gà, bao nhiêu con thỏ? Bắt đầu trả lời."
Dù cho trả lời, nhưng vẻ mặt bọn nhóc phía dưới vô cùng ngây ngô. Bọn nhỏ giống đực rồi dù mê man không hiểu nhưng vẫn xòe ngón tay ra đếm.
Không đủ!
"Bọn con không đủ!" Chúng chém đinh chặt sắt mà lớn tiếng nói.
Hổ Dung phóng nhanh tới vừa vặn thấy được cảnh này.
Ba mươi cái chân, cậu ta nói ba mươi cái. Vậy mà dám tính toán đến hẳn số ba mươi.
Quá lợi hại!
Tư Yên chạy ra hỏi Đông Xích: "Câu hỏi của mẹ khó lắm à?"
Đông Xích nhìn chằm chằm cô một lúc, mới chậm rãi gật đầu.
Tư Yên ho nhẹ hai tiếng: "Ta nói đáp án luôn nhé, là năm con thỏ, năm con gà."
"Năm con? Thật sự chỉ có năm con thôi ạ?" Trâu con nghiêng đầu hỏi.
Tư Yên gật đầu.
Một đám thú nhân tộc trâu ngẫm nghĩ một lúc, theo sau đó là nhóm giống đực vô cùng hiểu chuyện đi bắt gà và thỏ.
Gần thôn làng có gà và thỏ sống, nên rất nhanh đã bắt đủ số lượng. Trước mặt Tư Yên cũng đặt đủ năm con gà, năm con thỏ.
Một thú khờ khạo nói: "Thưa thầy, gần tộc chúng tôi là nơi sinh sống của bọn chúng. Lúc trước rất béo, nhưng vì Liệt Diễm Nhật mà đều gầy đi cả rồi."
"Đúng đúng, đều gầy đi hết rồi." Nhóm thú nhân nhẫn nại trước cái nóng mà nói.
Tư Yên nhẹ giọng trấn an họ, sau đó cùng mọi người đếm số chân.
Bọn nhỏ cũng rì rầm đếm số, các thú nhân trưởng thành cũng vậy nhưng đều số được số không.
Hồ Dung đứng ở bên lại cực kỳ nghiêm túc, cúi đầu lẩm nhẩm, đếm xong, rất vui vẻ hô: "Đúng, đúng rồi!"Hắn ta hưng phấn vọt lên, thú nhân lớn tuổi cường tráng nắm lấy tay Tư Yên, kích động: "Là cậu, thầy giáo, cậu chính là thầy giáo!"
Thôn làng lại cảm giác hình tượng của Tư Yên đang cao lên trông thấy. Dù họ cũng không hiểu. Nhưng không hiểu cũng chẳng sao hết!
Hổ Dung kích động cầm tay Tư Yên
Trong nháy mắt,m lại khiến ba đứa nhỏ bực bội trừng mắt.
Đông Xích bình tĩnh đi tới, chậm rãi đẩy tay hắn ta ra.Hổ Dung lại manh động bắt lấy: "Người tài, người tài!"
Tư Yên vộI vàng lắc đầu: "Không, không, không, tôi không phải người tài giỏi gì đâu, anh nhận sai người rồi."
Hổ Dung rất tin tưởng rằng Tư Yên chính là người mình đang tìm kiếm. Hắn ta nhìn thiếu niên không cao lắm trước mặt, cực kỳ hưng phấn nói: "Là người tài giỏi thì sao phải khiêm tốn chứ?"
Nói rồi, hắn lại uyển chuyển nói: "Không biết sắp tới cậu muốn làm gì?"
Tư Yên: "Bọn tôi..."
Tư Yên ôm bọn nhỏ của mình.
"Liệt Diễm Nhật sắp tới, anh em bọn tôi đang định đi tới hồ Ám Nhật tránh thiên tai.""Liệt Diễm Nhật tới? À phải phải." Ánh mắt Hổ Dung vẫn sáng bừng. Hắn nhìn "bốn" đứa trẻ trước mặt, cả chúng lẫn Tư Yên đều toả ra khí thế người tài giỏi khiến hắn không thể khinh thường. Hắn muốn giữ lại những người này, nên nói: "Đúng lúc thành Hổ Đen chúng tôi cũng định tới hồ Ám Nhật lánh nạn. Mọi người muốn đi cùng không?"
Tư Yên liếc trộm đám nhóc nhà mình, rồi gật đầu.
Rồi cô lại ngẩng đầu nhìn Hổ Dung, ra vẻ khó xử nói: "Đương nhiên là được. Nhưng không biết mọi người có cần giúp đỡ, hay cần thù lao không? Anh em bọn tôi không có gì cả."
Hổ Dung lắc đầu, vui vẻ đáp: "Thầy không cần trả tiền cho chúng tôi. Cứ đi cùng nhau là được rồi."
Tư Yên hơi do dự một chút, rồi gật đầu nói: "Được."
Thôn dân vội vã bước tới hỏi: "Thầy giáo, sau này ngài có còn quay về dạy chúng tôi không?"
Ánh mắt bọn nhỏ mở to đầy vẻ chờ mong.
Tư Yên bất đắc dĩ cười, gật đầu: "Có, sau này tôi sẽ lại tới."
Tư Yên còn đang vui vẻ lại cảm động, thì một thôn dân đưa cho cô một bó cỏ tươi.
Tất cả đều là cỏ non tươi mới, là thứ mà cực kỳ khó kiếm được khi Liệt Diễm Nhật tới gần.
Rất chân thành!
Sự nhiệt tình mãnh liệt khiến Tư Yên cảm động, dù không nhiều lắm.
Cô cau mày, xoay người kéo ba đứa nhỏ đi.
"Cảm ơn quà của mọi người, sau này tôi sẽ quay lại." Tư Yên nhanh chóng nói.