Lại nhiều ngày trôi qua, khiến một người mù đường như Tư Yên cũng hận vì sao trước kia lại không học qua kiến thức địa lý. Không có bản đồ, để tìm hồ Ám Nhật đối với họ như mò kim đáy biển. Mà thời gian trôi qua lâu như vậy, ngoài thú hoang dã ra họ cũng không gặp được thú nhân nào khác, việc này khiến Tư Yên hơi hoảng loạn. Bọn nhỏ thì có vẻ bình tĩnh hơn, dưới hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, tâm trạng chúng có vẻ ổn hơn so với cô.
Thậm chí Tư Yên còn thấy được nghị lực trong đôi mắt chúng.
Cũng chính vì như thế, Tư Yên càng không dám để lộ tâm trạng lo lắng của mình.
Trạng thái của Đông Xích cũng không ổn, thời tiết nóng nực khiến vết thương của nó ngày càng xấu thêm. Cô không còn nước sạch để rửa vết thương cho nó nữa. Tư Yên cảm thấy vết thương của Đông Xích có thể bị nhiễm trùng bất cứ lúc nào.
Đông Xích dựa trên lưng Tư Yên, bởi vì dán sát nên nó có thể nghe thấy tiếng tim đập cùng nhịp thở của cô.
Nó có thể cảm nhận được cô đang lo lắng và bất an. Còn nó lại chưa từng thấy mình có thể mạnh mẽ lại yên tâm như bây giờ.
Nhớ tới trước kia khi bị Tư Yên bán cho nhà Hùng Nhu, đó là lần đầu tiên nó bị vứt bỏ và phản bội. Khi ấy có cảm thấy thế giới của mình như bị cướp đoạt.
Nhưng giờ đây, thế giới ấy đã trở lại.
Tư Yên sẽ không vứt bỏ nó, cho dù sắp tới có phải trải qua khó khăn gian trở ra sao.
Dù cho bây giờ Tư Yên có ném nó xuống, bỏ rơi nó, nó cũng sẽ không giận dữ, cũng không oán hận.
Trước kia còn cho rằng rất khó để tha thứ. Giờ nó mới biết, nó đơn giản chỉ muốn mãi mãi không rời xa, không bị bỏ rơi mà thôi.
"Mẹ..." Đông Xích nhẹ giọng gọi một tiếng.
"Đông Xích?" Tư Yên quay đầu nhìn nó, "Đông Xích! Đông Xích!!!"
Môi Đông Xích rất trắng, sắc mặt tái nhợt, cơ thể suy yếu, như cây cỏ không lung lay sắp đổ.
Đây chắc là lần đầu tiên Tư Yên thấy hối hận vì đã rời khỏi tộc.
Nếu chỉ cần hy sinh một mình cô, để Đông Xích an toàn, khoẻ mạnh vượt qua khó khăn, cô nghĩ, mình có thể làm được.
"Mẹ ơi." Bắc Tễ rất lo lắng, "Anh cả sẽ chết sao ạ?"
Cơ thể Tư Yên cứng đờ lại.
Cô ngủ một giấc dậy đã trở thành mẹ của bốn đứa trẻ, vốn dĩ cô cũng chỉ định coi mình là mẹ kế hoặc mẹ nuôi của bọn chúng. Nhưng hiện tại, trái tim đau đớn đã nói cho Tư Yên biết, từ lâu cô đã coi mình là mẹ của chúng rồi.
Cô chấp nhận oán hận của chúng, chấp nhận chúng ỷ lại mình, cũng chấp nhận tình yêu của chúng dành cho mình.
Giờ đây, khi nhìn đến sắc mặt tái nhợt của Đông Xích, nhìn cơ thể nhỏ bé nằm trên mặt đất. Lý trí của Tư Yên gần như vỡ nát.
Nhiễm cảm. Miệng vết thương khiến nó bị cảm.
Ánh mắt Tây Thanh run rẩy, nó nói: "Anh cả sắp chết rồi, còn từng thấy những giống đực khác trong tộc khi chết đều như vậy. Vu y cũng không thể cứu được anh ấy. Anh cả... Không thể."
Trái tim Tư Yên đau đớn, tuyệt vọng bất đắc dĩ lạ phẫn nộ, "A! Phản diện trong sách, kẻ độc ác có thể cần kiếm đâm xuyên tim ta sao có thể chết chứ? Nói đi! Thằng bé sao có thể chết ở nơi này chứ!!"
"Mẹ ơi..."
"Không được phép chết." Tư Yên hơi ngẩng đầu, "Đứa nhỏ này là con của ta."
Tây Thanh và Bắc Tễ lo lắng không yên, Tư Yên nhắm mắt lại, khó khăn mở ra không gian.
Không gian lập phương 1.5, nhét rất nhiều đồ.
Không gian lộn xộn, Tư Yên cẩn thận tìm kiếm trong tiềm thức.
Có lẽ ở chỗ nào đó, vào lúc cô tùy tiện thu lại, tùy tiện ném ở chỗ nào đó.
Thuốc kháng sinh, một liều, chỉ cần một liều thôi. Ông trời à, xin hãy phù hộ tôi, phù hộ cho không gian lộn xộn này chứa một liều thuốc kháng sinh!
"Mẹ ơi!"
Khoé miệng Tư Yên tràn ra máu tươi. Không gian rất khó mở, nên vì duy trì nó được lâu đã tạo ra áp lực khiến cô cực kỳ đau đớn.
"Thuốc kháng sinh, chắc chắn phải có, thuốc kháng sinh."
Không biết có phải ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của cô hay không. Ở góc nhỏ của túi vũ khí thấy được một lọ thuốc vốn không nên xuất hiện.
Đây là lọ thuốc cô chưa dùng hết ở kiếp trước.
—— Là penicillin!
Ông trời ơi! Ông nhất định đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi rồi! Xin cảm ơn thói quen ăn ở bừa bộn thích ném đồ lung tung của mình!
Tư Yên nhanh chóng lấy lọ Penicillin cùng kim tiêm ra. Má cô đỏ bừng, không biết vì quá hưng phấn hay vì chịu áp lực từ việc mở không gian lâu nữa.
"Mẹ cần tiêm Penicillin cho Đông Xích." Tư Yên nói.
Tây Thanh với Bắc Tễ dù không biết thứ trong tay Tư Yên là gì, nhưng giờ chúng rất tin tưởng cô, tin rằng thứ đó có thể cứu anh trai mình.
“Tìm được các người rồi." Một giọng nói dịu dàng vang lên phía sau cây lớn. Tây Thanh cảnh giác đứng bật dậy bảo vệ Tư Yên sau lưng mình.Người tới là Lang Tân của tộc Nham Hương.
Bắc Tễ tiến lên một bước nói: "Bộ tộc hối hận rồi? Muốn bọn ta trở về sao?"
Lang Tân nhìn một nhà bốn người, cười nói: "Đông Xích sắp chết nhỉ?"
Tây Thanh đáp: "Không phải chuyện của cô."
Lang Tân: "Tôi đã thấy qua người mắc bệnh của Đông Xích rồi, đều chết cả, không có ngoại lệ. Xem ra nó cũng sắp chết rồi. Tôi nghĩ cô cũng không buồn lắm đâu nhỉ? Có muốn quay trở về tộc không?"
Tới đón người về, nhưng bọn nhỏ lại chẳng cản thấy vui vẻ gì.
Bắc Tễ năm chặt tay, Tây Thanh hỏi: "Cô tới đón bọn ta trở về thật à?"
"Đương nhiên là..." Lang Tân cười ha hả, "Giả rồi!"
"Nam Mặc đã chết, Đông Xích cũng sắp đi. Liệt Diễm Nhật cũng tới gần, cô, mi và cả mi nữa, từng người từng người đều phải chết! Tộc Nhan Hương sao phải cần mấy người chứ! Đặc biệt là cô!" Lang Tân chỉ vào Tư Yên, quát, "Một kẻ như cô, căn bản không xứng cướp đi anh Thái Sâm!!"
Tư Yên giống như không nghe thấy lời cô ta nói, cô cẩn thận đẩy kim tiêm trên cánh tay của Đông Xích.
Lang Tân: "Tư Yên, tôi muốn cả nhà cô đều gặp chuyện, muốn cả nhà cô đều phải chết! Cô có nghe không hả?"
Giống cái xinh đẹp nhất tộc Nhan Hương, giờ đây lại như kẻ điên phát khùng. "Chắc các người không biết đâu. Nhưng Hùng Nhu là tôi gϊếŧ đấy, Nam Mặc cũng là tôi đẩy nó xuống vách đá đấy!"
Một câu này, Tư Yên từ từ rút kim tiêm, chậm rãi xoay người. Ánh mắt cô mang theo sát khi hung ác hướng về Lang Tân.
"Ui ui, hung dữ quá đi, tàn nhẫn quá đi. Tôi thích cái ánh mắt đó đấy." Lang Tân nói, "Nó khiến tôi cảm giác rất sung sướиɠ đó."
"Cô cũng nóng vội quá nhỉ." Tư Yên đột nhiên câu khoé môi lên cười, "Cô biết rõ bốn mẹ con bọn tôi rời đi lành ít dữ nhiều, nhưng lai không yên tâm, vẫn muốn tự mình ra tay, muốn tận mắt thấy bọn tôi chết."
Lang Tân cười nói: "Cô quả nhiên không ngu nha, cô nói đúng lắm Tư Yên à."
"Nhưng, nếu tôi chết, anh Thái Sâm của cô cũng sẽ trọng thương."
Đôi mắt Lang Tân lập loè sự hung ác của tộc sói: "Anh ấy bị thương cũng là do anh ấy mắt mù, là báo ứng! Còn cô..."
"Tôi sẽ dẫm cô dưới chân mình, nghe cô cầu xin tha mạng!"
Lang Tân vẫy tay, ra hiệu cho mười mấy giống đực sau lưng mình: "Gϊếŧ chúng cho tôi."
Thư chủ ra lệnh, giống đực không thể không nghe. Dù vậy diệt một gia đình yếu đuối như nhà Tư Yên, khiến họ cảm thấy hơi nuối tiếc.
Tư Yên chậm rãi đứng lên, tiếng tới vài bước đầy hai đứa nhỏ của mình ra sau: "Chăm sóc anh của mấy đứa đi."
"Mẹ à." Hai đứa nhỏ bất an gọi.
Trong tay Tư Yên đột nhiên xuất hiện chiếc vảy rân màu tím.
Bọn chúng muốn chết, đây là do chúng tự chuốc lấy!