Thiên Duyên sững người.
Có lẽ là vì kiếp trước đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ, nên Thiên Duyên không hề sụp đổ.
Cậu chỉ mở mắt ra, hỏi hệ thống: "Thế giới này là do các người sắp đặt sao?"
Hệ thống trả lời: "Cốt truyện là do chúng tôi viết, nhưng nhân vật là ngẫu nhiên. Thực ra vận may của cậu rất tốt, có rất nhiều người muốn quay trúng thân phận tà thần, nhưng mà xác suất rất thấp. Có lẽ là do cậu cứ cố chấp dùng thân phận manh sủng nên mới tình cờ trúng."
"Chỉ có thân phận tà thần mới có thể nhanh chóng thu thập được nhiều giá trị tình cảm như vậy."
Không phải.
Không phải đâu.
Thiên Duyên rất muốn phản bác, những giá trị tình cảm này không phải là vì cậu là tà thần, mà là vì họ quan tâm cậu, yêu thương cậu.
Nhưng Thiên Duyên không dám.
Cậu có chút hối hận.
Hối hận vì đã chuyển sinh, vì đã nhận nhiệm vụ của hệ thống.
Nhưng cậu cũng rất may mắn vì đã gặp được Chu Cẩn Trạch, gặp được những người khác trong căn cứ.
Dù suy nghĩ này có ích kỷ, nhưng đây là lần đầu tiên Thiên Duyên cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương.
Cậu đã có gia đình, có người yêu, còn kết hôn với Chu Cẩn Trạch, cậu cứ tưởng...
Thiên Duyên như sắp khóc, nhưng lần này, cậu không hề rơi một giọt nước mắt nào.
Vì Thiên Duyên không còn thời gian để khóc nữa.
Bệnh tật khiến cậu yếu ớt, nhưng ý chí của cậu lại kiên cường, không lay chuyển.
Trước khi biến mất khỏi Chaos, Thiên Duyên đưa tay vuốt ve đỉnh đầu người mình yêu thương.
Chu Cẩn Trạch như cảm nhận được điều gì đó, nhưng khi anh cuống cuồng chạy về, thì Thiên Duyên đã không còn nữa.
Thiên Duyên dùng cơ thể con người trở về Chaos, chỉ để hỏi mẹ Chaos một câu:
"Người có thể nói cho con biết cách ngăn chặn sự hủy diệt của thế giới này không?"
"Xin Người, mẹ."
Chú bạch tuộc nhỏ biết làm nũng như vậy, dù là Chaos, cũng không khỏi mủi lòng.
Những tiếng thì thầm trong sương mù vang lên bên tai Thiên Duyên. Thiên Duyên gật đầu: "Con hiểu rồi."
Cậu quay người định rời đi, sương mù lại vuốt ve đầu cậu.
Dù sao thì Thiên Duyên cũng là đứa con mà mẹ Chaos yêu quý nhất.
Vừa rồi Thiên Duyên không hề khóc, giờ thì cậu sắp nhịn không nổi nữa rồi.
Cậu chưa từng cảm nhận được tình mẹ con, cho đến tận bây giờ...
"Chủ nhân ơi!!!"
Giọng nói của Sa Kỳ từ xa đến gần, lao đến như một cơn gió, rồi vì quán tính mà đâm vào tầng mây phía sau, phá vỡ sự yếu lòng của Thiên Duyên.
Thiên Duyên nhìn con chó ba đầu đang vẫy đuôi như chong chóng, cùng với Thanh Liên Dạ vẻ mặt không cảm xúc, họ đến trước mặt cậu, nói:
"Dù chủ nhân làm gì, chúng tôi cũng sẽ đi theo Người."
Cho dù là lên núi đao, xuống biển lửa.
Thiên Duyên vừa cảm động, vừa do dự: "Nhưng mà... đến lúc đó sẽ biến mất..."
Sa Kỳ cắt ngang lời Thiên Duyên: "Không sao, sứ mệnh của chúng tôi là ở bên cạnh chủ nhân. Tôi chính là cún con của chủ nhân!"
Thanh Liên Dạ liếc hắn ta một cái, phản bác: "Tôi không phải chó..."
Thiên Duyên bật cười.
Cậu vươn tay ra: "Vậy được rồi, chúng ta cùng nhau đi tìm thế giới mới."
Chaos đã nói với cậu, thế giới tàn lụi, không thể cứu vãn. Nhưng năng lực của Thiên Duyên có thể xuyên không, cậu hoàn toàn có thể đưa những người trên thế giới này đến một thế giới song song an toàn ở một chiều không gian khác để sinh tồn.
Có thể thành công hay không, phải xem Thiên Duyên rồi.
Thiên Duyên mang theo một người một chó, bắt đầu chuyển dời liên tục.
Trong quá trình đó, cậu nhìn thấy Bạc Ngọc Xuyên ở một thế giới khác, người đã triệu hồi thành công quái vật có thể giao tiếp, trở thành nhà khoa học tà ác; rồi cậu thấy Tạ Miên đã trở thành người đứng đầu căn cứ; còn có Sa Kỳ, con chó ba đầu phá hoại thế giới vì quá buồn chán...
Những hướng đi khác nhau, những linh hồn quen thuộc. Thiên Duyên lượn vòng vòng, cuối cùng cũng gặp được gương mặt mà mình muốn gặp nhất.
...
"Đội trưởng Chu!"
"Đội trưởng Chu! Anh ngầu quá, vậy mà lại đánh bại được nhà vô địch ba năm liền, đội chúng ta cũng có chiến thần rồi!"
Một đám lính mới tràn đầy sức trẻ vây quanh Chu Cẩn Trạch hai mươi tuổi. Trên người họ đầy bụi bặm và vết thương sau khi chiến đấu, tuy tơi tả nhưng không hề sợ hãi, chỉ thấy phấn khích vì chiến thắng.
Như một bầy sói hùng mạnh vừa giành được chiến lợi phẩm. Chiến tranh tuy đã dừng, nhưng máu nóng vẫn còn sôi sục.
Chu Cẩn Trạch được mọi người tôn sùng, anh không hề kiêu ngạo, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc của mình, vén áo lau mồ hôi.
Thiên Duyên trốn trong góc, nhìn người yêu của mình ở thế giới này chằm chằm.
Chu Cẩn Trạch trẻ tuổi này không phải trải qua nước mất nhà tan, cũng không gặp phải ô nhiễm quái vật, hay nỗi ấm ức khi phải rời khỏi đội, anh ít phải chịu đựng đau khổ, gian khổ hơn, càng thêm nhiệt huyết, tỏa sáng.
Có lẽ là vì ánh mắt của Thiên Duyên quá nóng bỏng, quá trực tiếp, khiến Chu Cẩn Trạch nhận ra. Anh quét mắt nhìn xung quanh: "Ai đó?"
Thiên Duyên vội vàng rụt vào góc tường.
Vị tà thần đại nhân chậm tiêu vừa bị ánh mắt của một con người dọa cho hết hồn.
Đó là ánh mắt cảnh giác, lạnh lùng của Chu Cẩn Trạch khi đối mặt với kẻ thù.
Vậy là Chu Cẩn Trạch này không giống, không phải Chu Cẩn Trạch của cậu, không dịu dàng gọi cậu là bé con, không mua bánh kem cho cậu, không yêu cậu, không hôn cậu.
Đây không phải Chu Cẩn Trạch của cậu.
Thiên Duyên như mất phương hướng.
Cậu đã xuyên qua quá nhiều thế giới, cũng có chút mệt mỏi, có lẽ cậu muốn nghỉ ngơi.
Thiên Duyên buông thả suy nghĩ chán nản của mình, lúc này cậu có chút, không, thực ra là rất nhớ Chu Cẩn Trạch.
Nhưng Thiên Duyên đã không từ biệt Chu Cẩn Trạch, nếu cậu quay về, Chu Cẩn Trạch sẽ không mắng cậu, nhưng chắc chắn sẽ giảng cho cậu một trận, đến khi cậu vừa khóc vừa làm nũng nhận lỗi mới thôi.
Thiên Duyên vừa nghĩ vậy, đã thấy trước mặt mình là một đôi giày quân đội.
Cậu nhìn từ đôi giày sáng bóng lên trên, nhìn đôi chân dài thẳng tắp, eo thon chắc khỏe, l*иg ngực rộng, rồi chạm mắt với gương mặt lạnh lùng của người nọ.
Chu Cẩn Trạch giơ súng lên, cảnh giác nhìn cậu. Còn chưa kịp mở miệng, nước mắt của thiếu niên mười tám, mười chín tuổi trước mặt đã rơi lã chã.
"Sao anh lại chĩa súng vào em..."
Thiên Duyên vừa khóc vừa kể tội Chu Cẩn Trạch: "Em sẽ mách anh, em sẽ mách anh Tạ Miên, ông Bạc Ngọc Xuyên, anh Lâm Quyết, các chú nghiên cứu viên... nói anh bắt nạt em!!!"
Thiên Duyên tuôn ra một tràng tên, như thể muốn kể hết cho mọi người rằng hôm nay Chu Cẩn Trạch đã chĩa súng vào cậu.
Chu Cẩn Trạch nhìn thánh mách lẻo trước mặt: ...
Anh nghe thấy Thiên Duyên nói ra mấy cái tên quen thuộc, cứ tưởng là con nhà ai đi lạc vào khu huấn luyện, bèn cất súng đi.
Nhưng Thiên Duyên trước mặt chỉ mải mê khóc lóc, trông còn yếu đuối hơn cả con gái, khiến Chu Cẩn Trạch vừa bất lực vừa không nỡ giận.
Không biết cậu bé này từ đâu đến, mặc quần áo lấp lánh, mặt mũi thì xinh đẹp hết chỗ nói, trông còn giống thiên sứ gặp nạn hơn cả con người, ngồi thảm thương ở góc tường căn cứ, chờ đợi ai đó phát hiện.
Khóc cũng rất thảm thương, mắt đỏ hoe, nước mắt cứ thế tuôn rơi.