Nhưng Bạc Ngọc Xuyên cũng không hoàn toàn nằm im chịu trận.
Tuy là dân văn phòng, nhưng thành tích huấn luyện thời còn ở trường quân đội của ông ta cũng không phải kém cỏi.
Không biết hai người này nghĩ gì, cứ nhắm vào mặt mà chơi, cứ như muốn xé rách lớp ngụy trang của đối phương, ăn ý đấm qua đấm lại.
Đợi đến khi đánh đã đời, hai người nhìn nhau, rồi cùng quay về một hướng.
"Hừ hừ, đội trưởng Chu, anh định mặt dày mày dạn đi mách ta chủ sao?"
Chu Cẩn Trạch khịt mũi: "Làm gì có chuyện đó, ai đi mách người ta là chó."
Sau đó, hai chú chó chạm mặt nhau trước cửa cung điện của Thiên Duyên.
"Chậc."
Chu Cẩn Trạch đeo khẩu trang màu đen, che đi vết thương trên mặt, anh đi vào trước, liền thấy Thiên Duyên đã thay thần bào mà giáo hội chuẩn bị.
Chất liệu lụa mỏng nhẹ ôm lấy cơ thể mềm mại của thiếu niên, những sợi chỉ vàng và ngọc trai được thêu tỉ mỉ lấp lánh theo từng bước đi. Chưa kể đến những chiếc vòng vàng đeo trên cổ và tay của thiếu niên thần minh, tuy là biểu tượng của quyền lực, nhưng lại mang đến cảm giác kỳ lạ, mờ ám.
Chu Cẩn Trạch chưa bao giờ thấy Thiên Duyên như vậy, anh nhìn cậu đắm đuối.
Chỉ có Thiên Duyên mới cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Chu Cẩn Trạch, khiến cả người cậu nóng ran.
Thiên Duyên thực sự như vị thần tiên tự nguyện sa vào trần gian, chủ động nhào vào lòng Chu Cẩn Trạch.
"Sao? Đẹp không?"
Thiên Duyên chờ đợi lời nhận xét của Chu Cẩn Trạch.
Chu Cẩn Trạch vén tóc Thiên Duyên ra sau tai, anh không thể nói lời trái lương tâm, chỉ có thể nói: "Rất đẹp."
Thiên Duyên được khen, liền vui vẻ, cậu nhìn Chu Cẩn Trạch: "Sao anh không thay quần áo? Hửm? Sao anh lại mặc quần áo cho mặt?"
Để Thiên Duyên không phát hiện ra vết thương, Chu Cẩn Trạch đành nói: "Đây là khẩu trang, anh đang chơi trội đấy."
"Vậy em cũng muốn đeo khẩu trang."
"Ta chủ, Người không được che mặt," Bạc Ngọc Xuyên khuyên nhủ, "che mặt rồi thì mọi người không nhìn thấy Người nữa."
Thiên Duyên cau mày, có vẻ rất tiến thoái lưỡng nan.
Hai người của giáo hội lập tức áp giải Chu Cẩn Trạch đi thay quần áo. Thiên Duyên muốn làm gì, họ cũng sẽ vô điều kiện nghe theo.
Bạc Ngọc Xuyên nhìn Chu Cẩn Trạch quay đầu lại, cảnh cáo ông ta không được đến gần Thiên Duyên. Nhưng sau khi Chu Cẩn Trạch rời đi, Bạc Ngọc Xuyên liền vẫy tay với Thiên Duyên.
Cứ như đang dụ dỗ mèo con, thậm chí không cần cầm đồ ăn, Thiên Duyên đã ngoan ngoãn đến gần.
Bạc Ngọc Xuyên nheo mắt, dụ dỗ: "Ta chủ, nếu Người muốn có được anh ta, có được một con người, tại sao còn phải chờ anh ta đồng ý?"
Thiên Duyên nói: "Em không phải muốn có được Chu Cẩn Trạch, em chỉ muốn ở bên anh ấy mãi mãi. Cơ thể và linh hồn của anh ấy vốn đã thuộc về em rồi."
Bạc Ngọc Xuyên: ?
Bạc Ngọc Xuyên "sốc văn hóa", không ngờ rằng tà thần đại nhân lại nói ra những lời động trời như vậy, nhưng bề ngoài vẫn giữ bình tĩnh, chỉ có bàn tay đang chỉnh kính là hơi run run:
"Người đã... vậy thì Người hoàn toàn có thể yêu cầu Chu Cẩn Trạch ở bên cạnh Người mãi mãi, Người còn bận tâm chuyện gì nữa?"
Thiên Duyên lập tức buồn bã, cuối cùng cậu cũng tìm được người để trút bầu tâm sự, cứ như một chú cún đang uất ức, méc:
"Chu Cẩn Trạch nói em không thích anh ấy, chúng em không nên hôn nhau, cũng không nên cứ dính lấy nhau mãi. Bây giờ em cũng không hiểu, rõ ràng Chu Cẩn Trạch là con người mà em yêu quý nhất, vậy cũng không được coi là thích sao?"
Thiên Duyên suy cho cùng vẫn rất đơn thuần, dễ bị dắt mũi, nhưng Bạc Ngọc Xuyên là con cáo già, ông ta lập tức hiểu ra ý của Chu Cẩn Trạch.
Không gì khác ngoài sự được mất và sợ hãi.
Sợ Thiên Duyên sau này sẽ bỏ rơi anh, sợ Thiên Duyên nhầm lẫn giữa yêu và thích.
Vừa rồi Bạc Ngọc Xuyên đã kí©h thí©ɧ anh ta như vậy, vậy mà vẫn không có tác dụng.
Sự sủng ái của thần linh, rất nhiều người thèm khát mà không được, vậy mà Chu Cẩn Trạch lại thân ở trong phúc mà không biết phúc.
Sao Bạc Ngọc Xuyên không ghen tị cho được?
Ngày nào ông ta cũng hối hận vì đã không gặp Thiên Duyên trước Chu Cẩn Trạch, không khiến Thiên Duyên nảy sinh tình cảm với mình. (Thật ra Bạch Ngọc Xuyên trẻ hơn hoặc tầm Chu Cẩn Trạch, mà lúc đầu xuất hiện tưởng ông già nên mới để là "ông ta" mọi người thông cảm nha, còn tầm 10 chương nữa là hết tg này rồi.)
Giờ thì ông ta phải chịu đựng, cố gắng làm trợ thủ đắc lực cho hai người, nghe họ tâm sự.
Bạc Ngọc Xuyên sờ sờ gương mặt bầm dập của mình, giờ thì ông ta đúng là được voi đòi tiên rồi.
Anh hề.
Kẻ thất bại.
Hình ảnh Chu Cẩn Trạch lúc này khiến ông ta ngứa mắt.
Thiên Duyên bỗng cúi đầu, ngửi ngửi mùi hương trên người Bạc Ngọc Xuyên.
"Anh đang tức giận," Thiên Duyên khó hiểu, "tại sao anh lại tức giận?"
Bạc Ngọc Xuyên cười, đột nhiên quỳ một gối trước Thiên Duyên: "Xin thứ lỗi cho tôi không thể thành thật, ta chủ."
"Nếu Người thực sự muốn biết tại sao tôi tức giận, Người có thể xem xét não bộ của tôi."
Như vậy, mọi suy nghĩ của ông ta đều không thể giấu giếm Thiên Duyên.
Bao gồm cả những thứ điên rồ, méo mó, không dám để lộ ra ánh sáng.
Thiên Duyên từ chối, cậu chỉ là lười giơ tay lên xem. Linh hồn của con người rất sạch sẽ, rất đơn giản, nhưng ý nghĩ của họ thì lại quá nhiều.
Nghe vậy, Bạc Ngọc Xuyên che giấu sự thất vọng trong mắt, nói: "Ta chủ, theo tôi được biết, Người cũng là người mà Chu Cẩn Trạch yêu quý nhất."
"Nên Người chỉ cần yêu cầu anh ta, mãi đến khi anh ta không thể từ chối Người."
"Thật sao?"
Bạc Ngọc Xuyên nhìn vào đôi mắt xanh thẳm của Thiên Duyên: "Đương nhiên, Người có sức hấp dẫn "không thể chối từ"."
Thiên Duyên quen rồi, cậu đã nghe quá nhiều lời ca tụng về uy lực của mình từ lũ quái vật, và cả con người, đó là điều hiển nhiên, không cần phải nghi ngờ.
Ngoại trừ nửa câu sau của Bạc Ngọc Xuyên:
"Người đáng yêu đến mức không ai có thể từ chối."
Thiên Duyên nghĩ, cậu thực sự không hiểu nổi trong đầu con người chứa cái gì nữa.
Bạc Ngọc Xuyên có chút đắc ý vì mưu kế của mình đã thành công, đến nước này rồi, ông ta không ngại "chơi" Chu Cẩn Trạch thêm một vố: "Người cứ yên tâm, tối nay tôi sẽ chuẩn bị tất cả cho Người."
Hôm nay, Chu Cẩn Trạch chính là vật hiến tế.
Người bạn đời loài người dâng hiến cho tà thần.
...
Thiên Duyên nhìn cung điện rộng lớn này.
Theo như lời Bạc Ngọc Xuyên nói, thì việc mọi người đến dọn dẹp, treo đèn kết, thắp hương thơm, đều là để chuẩn bị cho tối nay.
Thế nên Thiên Duyên ngoan ngoãn ngồi trên mép giường, chờ đợi khoảnh khắc đó đến.
"Chu Cẩn Trạch bị thay một bộ đồ giống với Thiên Duyên, nhưng phần thân trên của anh lại hở hang hơn, gần như để trần, lộ ra cơ thể nam tính rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn.
Nếu Thiên Duyên là thần thánh, là xinh đẹp.
Thì Chu Cẩn Trạch lại phô bày sự quyến rũ và sức mạnh không thể chối từ.
Tấm vải mỏng vốn dùng để che mặt, khoác lên người Chu Cẩn Trạch, lại mang đến cảm giác như áo giáp.
Thiên Duyên: O.O
Tà thần bạch tuộc trợn mắt há mồm.
Ánh mắt cậu dán chặt vào Chu Cẩn Trạch, không chớp, mãi cho đến khi Chu Cẩn Trạch dừng lại trước mặt cậu.
Một ngón tay búng vào trán Thiên Duyên.
"Đừng có nhìn đến ngẩn người ra đấy, đồ ngốc."