Chu Cẩn Trạch hoàn toàn vô phương chống đỡ trước Thiên Duyên bây giờ.
Hành động táo bạo, nhiệt tình của Thiên Duyên hoàn toàn xuất phát từ việc cậu bé mù tịt về các quy tắc xã giao của con người. Cậu chỉ đơn giản là dùng cách riêng của mình, giống như chó con, mèo con, để thể hiện tình cảm với Chu Cẩn Trạch.
Nên Thiên Duyên không phải cố ý.
Cậu chỉ là một bé bạch tuộc nhỏ bé, ngây thơ.
Một bé bạch tuộc rất quan tâm đến anh.
Chu Cẩn Trạch có muôn vàn lời muốn nói, trong lòng rung động, nhưng nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Thiên Duyên, lại chẳng nói nên lời.
Là anh có tật giật mình, là anh chủ động phạm lỗi, không thể trách Thiên Duyên được.
Nhưng miệng cứng như Chu Cẩn Trạch, lúc này, anh cũng chỉ biết hỏi: "Anh chưa từng dạy em cách khiến người khác vui vẻ là hôn họ."
Thiên Duyên đáp trả: "Nhưng em nhớ ra rồi, trước đây em đã từng hôn anh như vậy."
"Đó là vì lúc đó em còn nhỏ. Trước đây anh còn dạy em không được yêu sớm, sao em không nhớ?"
"Yêu đương là được hôn anh sao? Vậy chúng ta yêu đương đi."
Chu Cẩn Trạch: "..."
Chu Cẩn Trạch thở dài: "Ngốc ạ, loài người chia tình yêu thành rất nhiều loại, tình bạn, tình thân, tình yêu, mỗi loại đều khác nhau, em chưa hiểu đâu."
"Chúng ta là người nhà, không phải người yêu."
Thiên Duyên lúc này mới ngơ ngác. Loài người này đúng là lắm chuyện, không giống như cậu, chỉ có mỗi Chu Cẩn Trạch là người cậu yêu quý.
"Vậy con người các anh, đều yêu rất nhiều người sao?"
Chu Cẩn Trạch cũng không hiểu rõ lắm về những chuyện này, nhưng vẫn phải cứng đầu giải thích cho Thiên Duyên: "Đúng vậy, người thân, bạn bè có thể có rất nhiều, nhưng người yêu thì chỉ có một."
"Tại sao?"
Chu Cẩn Trạch biết nói sao đây? May mà hồi nhỏ Thiên Duyên không biết nói, nếu không thì anh đã bị cậu bé hỏi vặn từ lâu rồi.
Nhưng bây giờ, Chu Cẩn Trạch chỉ đang trả nợ mà thôi.
Chu Cẩn Trạch lại không nhịn được thở dài. Anh cảm thấy Thiên Duyên bây giờ còn ngây thơ hơn cả bé bạch tuộc trước đây. Ít ra thì bé bạch tuộc bị bắt cóc cũng biết khóc lóc tìm người, còn vị tà thần đại nhân này bị bắt cóc lại còn dâng hiến.
"Anh đừng thở dài nữa, anh sắp thành tinh rồi."
"Là già đi, không phải thành tinh, hơn nữa anh không già."
Thấy vẻ mặt bất lực của Chu Cẩn Trạch, Thiên Duyên bỗng vui vẻ nói: "Bây giờ mắt anh không còn mưa nữa rồi."
Chu Cẩn Trạch vừa khóc vừa cười: "Ừ, tạnh rồi."
Thiên Duyên định nói gì đó, liền bị Chu Cẩn Trạch véo miệng: "Bây giờ anh đưa em ra ngoài, em đừng có chạy đi hôn người khác nữa. Loài người không có thói quen tùy tiện hôn người khác."
Thiên Duyên gật đầu. Chu Cẩn Trạch mới buông cậu ra.
Thiên Duyên thầm nghĩ, cậu cũng có muốn hôn người khác đâu, cậu còn chưa hôn Lâm Quyết mà.
Chẳng lẽ trong mắt Chu Cẩn Trạch, loài bạch tuộc bọn họ là loài lăng nhăng sao?
Thiên Duyên không hiểu, nhưng căn cứ lúc này quá đông người, cậu bận rộn nhìn người tí hon, phân biệt mùi hương trên người họ, nên tạm thời quên mất chuyện này.
Một đám người của giáo hội chặn ở cửa, tất cả đều quỳ rạp xuống đất. Chu Cẩn Trạch đuổi cũng không đi, anh nhìn đám đông đen nghịt, hơi lo lắng Thiên Duyên sẽ sợ hãi.
Nhưng khi quay đầu lại, anh thấy Thiên Duyên đứng yên tại chỗ, lắc lư cái đầu.
Chu Cẩn Trạch hỏi cậu: "Sao vậy?"
"Ừm... chóng mặt quá, nhiều mùi quá, em bị ngất người mất rồi."
Chỉ nghe nói đến say xe, chưa nghe nói đến ngất người bao giờ.
Chu Cẩn Trạch chưa hiểu rằng Thiên Duyên bây giờ có thể ngửi thấy mùi của tất cả mọi người. Anh đang thắc mắc, tại sao hồi bé Thiên Duyên lại giỏi giao tiếp như vậy, kết quả lớn lên lại bị ngất người.
Không phải là thành ngại giao tiếp rồi sao?
Tốt quá, Chu Cẩn Trạch không muốn lặp lại nỗi khϊếp sợ khi trở thành ngôi sao sáng nhất giữa đám đông lần nữa.
Chu Cẩn Trạch suy nghĩ một chút, cởϊ áσ khoác ra, trùm lên đầu Thiên Duyên, che kín mặt cậu.
"Như vậy có còn chóng mặt không?"
Thiên Duyên lắc đầu.
Giờ thì cậu chỉ ngửi thấy mùi hương của Chu Cẩn Trạch.
Quả nhiên là Chu Cẩn Trạch, con người thông minh nhất mà cậu từng gặp.
Chu Cẩn Trạch cứ thế mà kéo Thiên Duyên đi trước mặt tất cả mọi người trong giáo hội. May là họ chỉ là tín đồ, cho dù có cuồng nhiệt đến đâu, thì cũng chỉ hôn lên sàn nhà mà Thiên Duyên đã bước qua, chứ không ép buộc Thiên Duyên phải chấp nhận sự quy phục của họ.
Chu Cẩn Trạch đưa Thiên Duyên thẳng đến nhà ăn.
Vừa nhìn thấy vô số món ăn bày la liệt, mắt Thiên Duyên sáng rực, cứ như chuột sa chĩnh gạo, thậm chí còn lảo đảo:
"Đây... đều là thức ăn của con người sao?"
Thiên Duyên nhìn anh với ánh mắt lấp lánh: "Em có thể ăn hết chỗ này không?"
Chu Cẩn Trạch biết ngay là cậu bé vẫn là cậu bé, anh lấy khay thức ăn cho Thiên Duyên: "Em muốn ăn gì, anh lấy cho."
"Em muốn ăn hết."
"Không được, không thể ăn hết, cơ thể con người không chịu được đâu."
Thiên Duyên nói thẳng: "Vậy em biến về hình dạng thật là được."
Chu Cẩn Trạch: "???" Không được!
Căn cứ này làm sao chứa nổi con bạch tuộc to như vậy chứ!
"Vậy em biến nửa người trên thôi, em thu nhỏ lại một chút..."
Lần này, còn chưa đợi Chu Cẩn Trạch lên tiếng, đã có những giọng nói đau khổ vang lên từ bốn phương tám hướng: "Không được!!!"
"Bé con ơi, tiên cá thì được, nhưng cá tiên thì không được đâu!"
"Bé con, tuy rằng cậu là bé con xinh nhất, nhưng cũng không được lợi dụng nhan sắc của mình để làm loạn!"
"Bé con, nếu cậu thực sự biến hình, thì ngay cả giáo hội cũng không thể nhắm mắt khen cậu đẹp được đâu, sẽ bị trời phạt đấy!"
Tuy rằng không hiểu sao họ lại quen thân với mình như vậy, nhưng Thiên Duyên vẫn từ bỏ ý định vừa rồi.
Bởi vì oán niệm của những người này quá lớn.
Cậu chỉ đành ngoan ngoãn dùng cơ thể con người để lấy thức ăn.
Chu Cẩn Trạch và những người khác cũng không chịu nổi ánh mắt tiếc nuối của Thiên Duyên, đành phải lấy rất nhiều món ăn cho cậu.
Chu Cẩn Trạch nói: "Em cứ ăn đi, phần em ăn không hết thì anh ăn. Mỗi món chỉ được ăn một ít thôi, không được ăn nhiều."
Thiên Duyên: Ăn một ít là ăn một ít siêu to khổng lồ.
Tuy rằng Thiên Duyên bây giờ là con người, nhưng cậu đã trưởng thành, ăn được nhiều hơn trước, hơn nữa hiện tại cơ thể cậu khỏe mạnh, không bị ốm, nên ăn uống cũng ngon miệng hơn.
Tóm lại là Thiên Duyên ăn rất nhiều.
Thiên Duyên ăn nhiều, Chu Cẩn Trạch lại phải ăn nhiều hơn.
Anh nhìn bàn thức ăn còn thừa quá nửa, có hơi do dự.
Rồi anh tóm được người may mắn đó.
"Lâm Quyết."
Thấy tình hình không ổn, Lâm Quyết định chuồn ngay, nhưng vẫn bị Chu Cẩn Trạch phát hiện ra. Anh ta nổi bật đến vậy sao?!
Tạ Miên vỗ vai anh ta: "Khí chất người bị hại của cậu luôn rất nổi bật."
Muốn không nhìn thấy cũng khó.
Lâm Quyết: Khóc ròng ròng.
Rồi Lâm Quyết vừa khóc vừa dọn dẹp chiến trường.
Tạ Miên ngồi vào bàn ăn cùng Lâm Quyết, anh ta nhìn Thiên Duyên với ánh mắt như thể nhìn cây nhà lá vườn:
"Bé con này, em lớn quá rồi."
"Vâng ạ."
"Vậy... hàm số bậc hai, giờ em giải được chưa?"