Chu Cẩn Trạch tất nhiên là đồng ý, nhưng anh không thích cái kiểu cứ "ta chủ" "ta chủ" của Bạc Ngọc Xuyên.
"Người mà các người nói..."
Bạc Ngọc Xuyên thừa nhận thẳng thừng: "Phải, chính là C-036. Trước đây ta đã không nhận ra dung nhan của Chúa tể Chaos, đúng là sai lầm."
"Nếu ta cướp được bé con về nuôi trước anh, e rằng bây giờ ta đã là tín đồ trung thành nhất, được sủng ái nhất dưới trướng của Ngài rồi. Không phải là cái tên đầu gỗ như anh, được Ngài ưu ái mà còn chẳng hay biết gì."
Chu Cẩn Trạch sẽ không bao giờ nghĩ Thiên Duyên khác biệt, cao cao tại thượng đến vậy. Anh cũng không thích kiểu người ta tôn sùng Thiên Duyên như vị cứu tinh:
"Dù sao thì bé con cũng chỉ là một đứa trẻ, không thể gánh vác hy vọng to lớn như vậy của các người."
Bạc Ngọc Xuyên cười: "Không, anh không hiểu. Chủ nhân chính là Chủ nhân, dù Ngài xuất hiện dưới hình dạng nào, thì Ngài vẫn luôn là thần minh."
"Anh nghĩ như vậy mới là đại bất kính với thần minh, anh đang báng bổ thần linh đấy."
"Trước mặt tôi, anh có thể nói như vậy, có thể tùy tiện gọi thẳng tên của Ngài, nhưng trước mặt những người ở giáo hội, anh không được làm thế, sẽ bị họ bắt lại làm vật hiến tế cho Ngài đấy."
Chu Cẩn Trạch không muốn tranh luận với Bạc Ngọc Xuyên, anh trực tiếp quẳng chuyện này cho Tạ Miên. Tạ Miên chỉ có một mình, cũng không mọc thêm được tám cái tay, nên anh ta nhìn quanh nhìn quẩn, rồi vỗ mạnh vào vai Lâm Quyết:
"Giao cho cậu đấy."
Lâm Quyết: Hả? Tôi liên kết với giáo hội để đánh tổng bộ?
Có ai nhớ tôi chỉ là bác sĩ, mà còn là bác sĩ thực tập nữa không!
Bất kể quá trình Lâm Quyết từ "mông lung" đến "bất lực" rồi "tâm như tro tàn" là như thế nào, thì Chu Cẩn Trạch cuối cùng cũng có thể lên đường đến tận cùng thế giới.
Thực ra nơi Thiên Duyên giáng thế cũng không xa, chỉ ở ngoại ô thành phố A, nhưng đối với loài người, nơi đó đã trở thành
tận cùng thế giới, là ngày tận thế.
Sau khi đêm đó xẩy ra, ô nhiễm bên ngoài tuy đã dừng lại, nhưng những con quái vật đã bị ô nhiễm, vì sự xuất hiện của Chaos, mà trở nên hung hãn hơn. Trong màn sương đen dày đặc, không biết còn thứ gì đang rình rập.
Thời tiết khắc nghiệt cũng khiến con người không được yên ổn. Giữa những ngày mưa bão lạnh giá, con người chỉ có thể co ro trong hầm trú ẩn, phạm vi hoạt động bị hạn chế.
Nhưng vẫn có một nhóm người quyết tâm tiến về phía trước.
Họ không quan tâm đến quái vật, không quan tâm đến nguy hiểm, không quan tâm đến giá lạnh. Dù toàn thân ướt sũng, dù đói rét, nhưng họ vẫn đi ba bước bái một lần (tam bộ nhất bái), thành kính tiến về phía ngai vàng nơi tận cùng.
Chu Cẩn Trạch mặc áo mưa màu đen, cũng gia nhập vào hàng ngũ của họ.
Anh cũng trở thành một con kiến hôi nhỏ bé trước mặt tà thần, lặn lội trong mưa gió, phủ phục dưới chân Ngài, cầu xin được đưa người mình yêu thương về nhà.
Rất nhiều người đã chết trên đường đi.
Tuy rằng họ là những tín đồ mù quáng, nhưng cũng là thần dân của Thiên Duyên. Nếu Thiên Duyên ở đây, nhìn thấy họ ngã xuống, chắc chắn sẽ lo lắng đến phát khóc.
Thế nên trên đường đi, Chu Cẩn Trạch luôn dừng lại, chôn cất cho từng người, lấy đi những món đồ quan trọng của họ, mang đến trước mặt Thiên Duyên.
Đi mãi đi mãi, cuối cùng chỉ còn lại một mình Chu Cẩn Trạch.
Anh không biết mình đã đi bao lâu, cũng là lần đầu tiên cảm thấy một đoạn đường lại xa đến vậy.
Cho đến khi anh vô thức bước tiếp, đá phải thứ gì đó, suýt chút nữa thì ngã, anh mới hoàn hồn, phát hiện trước mặt mình là một vật thể dài ngoằng, to lớn, hai người ôm cũng không xuể.
Chu Cẩn Trạch lau nước mưa trên mặt, cẩn thận quan sát.
Ừm... có giác hút.
Chắc chắn là xúc tu của Thiên Duyên rồi.
Phản ứng đầu tiên của Chu Cẩn Trạch vậy mà lại là, bây giờ Thiên Duyên to thế này, cả căn cứ cũng không chứa nổi cậu ấy rồi, cậu ấy quay về thì ở đâu? Hay là ở bãi đất trống ngoài cửa căn cứ?
Sau đó, Chu Cẩn Trạch mới nhận ra, xúc tu này sao cứ nằm im bất động như vậy, bị đá vào cũng không có phản ứng gì.
Xảy ra chuyện gì rồi sao?
Tim Chu Cẩn Trạch đập thình thịch, anh đẩy đẩy xúc tu, thấy nó vẫn không có phản ứng gì, đành phải lấy dao ra, rạch một cái.
Được rồi, cuối cùng xúc tu cũng cảm thấy hơi ngứa, rụt lại một chút, rồi lại nằm im bất động.
Chu Cẩn Trạch lúc này mới dám chắc chắn, Thiên Duyên chỉ đang nằm ngủ trên đất.
Như vậy sao được, màn trời chiếu đất, không có chăn đắp, lại bị cảm mất thì sao?
Chu Cẩn Trạch luôn nghĩ đến những chuyện này, trong khoảng thời gian qua, anh đã quen với việc lúc nào cũng lo nghĩ cho Thiên Duyên.
Sau đó, Chu Cẩn Trạch nhìn xúc tu to lớn kia, nhỏ giọng nói: "Cơ thể to thế này rồi, chắc không dễ bị ốm nữa đâu nhỉ?"
Chu Cẩn Trạch quyết định tạm thời không quan tâm đến xúc tu này nữa, trực tiếp bước qua, tiếp tục đi sâu vào bên trong.
Càng đi, Chu Cẩn Trạch càng đến gần Thiên Duyên, mưa bão cũng dần tạnh, nhưng nơi này vẫn lạnh lẽo, sương mù dày đặc đến ngạt thở.
Chu Cẩn Trạch bước qua thêm vài xúc tu, cuối cùng cũng đến được một "bức tường thành" cao lớn.
Sương mù dày đặc khiến anh không nhìn rõ hình dạng hiện tại của Thiên Duyên.
Thế nên anh chỉ có thể mò mẫm trong sương, lần theo xúc tu quấn quanh Thiên Duyên, tìm kiếm gương mặt của cậu.
May là Thiên Duyên vẫn còn mắt.
Ngài cảm thấy hơi ngứa trên mặt, bèn chậm rãi mở mắt ra.
Liền nhìn thấy một con người nhỏ bé đang đứng trước mắt Ngài.
Con người kia nhỏ xíu, đứng rất gần, rất gần mắt Ngài, gần đến mức khiến hai mắt Ngài sắp chạm nhau.
Nhưng Ngài không tức giận, đây là người đầu tiên đến được trước mặt Ngài kể từ khi Ngài thức tỉnh.
Ngài không nhịn được muốn lắng nghe xem con người nhỏ bé này có lời thỉnh cầu gì.
Con người kia nói: Tôi nguyện ý dâng hiến thứ quý giá nhất của mình để đổi lấy một người.
Ngài nhìn vào linh hồn và trái tim, những thứ quý giá nhất trong cơ thể con người, nhưng điều khiến Ngài ngạc nhiên là, trên đó đã chi chít những dấu ấn của Ngài, như những xúc tu bao trùm, chiếm hữu lấy tất cả.
Đây đã là thứ thuộc về Ngài, con người này sao có thể lấy thứ đã trao đổi rồi để trao đổi lần nữa?
Ngài không trả lời.
Nhưng con người kia vẫn không ngừng dùng đôi mắt đa tình, giọng nói dịu dàng, cùng với những cái chạm ấm áp, để gọi:
"Thiên Duyên, về nhà thôi."
Thật quá đáng, con người đẹp đẽ này thật quá đáng!
Hay là cứ giữ anh ta lại, để anh ta ở bên mình, như vậy Ngài sẽ không cô đơn, không phải là một mình nữa...
Ngài...
Ngài bỗng nhiên không nhớ nổi mình là ai.
"Thiên Duyên."
"Thiên Duyên."
Chu Cẩn Trạch gọi cậu không ngừng.
Âm thanh cảnh báo kéo dài của hệ thống cũng vang lên bên tai. Ngài nhìn hình dạng của mình, rồi hỏi con người trước mặt:
"Ta là Thiên Duyên sao?"
"Phải, Thiên Duyên, bé con, về nhà thôi."
Thiên Duyên ngay lập tức biến thành hình dạng giống hệt con người trước mặt. Ngài thử đặt tay mình lên tay Chu Cẩn Trạch.
Nhưng lại giật mình vì nhiệt độ nóng rực của anh.
Chu Cẩn Trạch không có lý do gì để buông tay cậu ra nữa. Anh nắm chặt tay Thiên Duyên, kéo cậu chạy đi.
Chaos đang ngủ say bỗng bừng tỉnh:
Chủ nhân to đùng của ta đâu rồi???
%@*% bị con người trộm mất rồi!!!