Thiên Duyên cố gắng bám chặt lấy Chu Cẩn Trạch, trèo lên ngực anh, rồi vùi mặt vào cổ anh như mọi khi.
Chu Cẩn Trạch giãy giụa hai cái, rồi cũng không đẩy cậu ra nữa.
Có lẽ là vì cả hai đều đã quá mệt mỏi, không còn chút sức lực nào.
Cũng có lẽ là vì Chu Cẩn Trạch đã khóc.
Thiên Duyên đưa tay nhỏ ra, định lau đi những giọt nước mắt đang lặng lẽ rơi trên mặt Chu Cẩn Trạch, nhưng lại bị anh ôm chặt vào lòng.
"Xin lỗi."
Chu Cẩn Trạch chỉ có thể thốt ra hai chữ đó.
"Không sao, Thiên Duyên yêu anh." Bé con mấp máy môi.
Rồi bé con như chợt nhớ ra điều gì, vẻ mặt buồn bã:
"... Em vẫn chưa cho anh nhìn thấy hình dạng con người của em."
Chu Cẩn Trạch cảm nhận được suy nghĩ của Thiên Duyên, anh muốn mở miệng, muốn ngăn cản, nhưng anh chỉ là một con người, một con người nhỏ bé, bất lực giữa những con quái vật và hiểm nguy.
Tạ Miên cũng đang trong cơn mê man, nhìn thấy bé con biến đổi.
Anh ta đã biết thân phận thật sự của Thiên Duyên từ lâu, nhưng chưa từng được chứng kiến uy lực của thần minh.
Nhưng vào khoảnh khắc này, Tạ Miên đã nhìn thấy.
Anh ta thấy Thiên Duyên biến thành một người đàn ông trưởng thành, ôm lấy Chu Cẩn Trạch đang gào thét, mê sảng trong lòng. Rồi sương mù tụ lại, hỗn độn xuyên không, một sinh mệnh ra đời, một sự tồn tại thần bí.
Khi Tạ Miên mở mắt ra lần nữa, sương mù đã tan, căn cứ vẫn bình yên vô sự. Nhưng sương mù từ phía chân trời lại kéo đến, bao trùm lấy cả thành phố. Giữa màn đêm giông bão, sóng lớn cuồn cuộn, đất trời biển cả đều dùng cách riêng của mình để ca tụng "thần".
Chúa tể của Chaos, Vua của muôn loài từ sâu thẳm không gian giáng thế. Xúc tu của Ngài vươn ra, bao bọc lấy toàn bộ hành tinh này, chiếm hữu, thống trị, tuyên bố "ân sủng" mới của tà thần đã xuất hiện.
Ánh mắt của Ngài nhìn về phương xa, thấy được "vị thần" giả mạo kia, kẻ đã gây ô nhiễm cho người Ngài yêu thương. Chỉ là một con quái vật ở một chiều không gian khác, chiều không gian không có thần minh giáng thế, đã nuốt chửng vô số quái vật cấp cao.
Vậy mà lại dám cả gan khiêu chiến uy lực của thần minh chân chính.
Còn chưa kịp đợi "vị thần" giả mạo kia quỳ xuống cầu xin, một xúc tu khổng lồ đã giáng xuống, xé nát hắn ta thành từng mảnh, hóa thành muôn ngàn vì sao trên bầu trời.
"Kia... là sao sao?"
"Không đúng, đó là mắt!!!"
"Đừng nhìn, đừng nghe, đừng đáp lại!"
Ngài nổi giận rồi.
Nhưng hiện tại, Ngài vẫn chưa có ý định hủy diệt hành tinh mà Ngài yêu quý nhất chỉ vì chút ô nhiễm này.
Thế nên Ngài chỉ đành vươn xúc tu ra, không ngừng bao bọc, bao bọc, ngăn cách mọi ô nhiễm bên ngoài.
"■■—"
Cùng với những tiếng chói tai, Chu Cẩn Trạch đang chìm trong giấc ngủ sâu cũng tỉnh lại.
Anh không biết mình đang ở nơi nào. Xung quanh toàn là sương mù dày đặc, không nhìn rõ, không chạm được, ở nơi xa xăm còn có tiếng thì thầm vọng lại.
Chu Cẩn Trạch vùng vẫy một lúc, bỗng có một bóng đen lao ra từ sâu thẳm. Anh giật mình, định rút súng ra tự vệ, lại phát hiện mình... hình như không có thân thể.
Vậy thì bây giờ anh là cái gì? Anh đã chết rồi, đây là linh hồn sao?
Còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, bóng đen kia đã quấn lấy anh. Chu Cẩn Trạch lúc này mới nhận ra đó là một xúc tu.
Hay nói cách khác, là linh hồn của anh.
Anh cũng chẳng hiểu nổi xúc tu này dựa vào cái gì để nhận ra anh là con người.
Chu Cẩn Trạch định lên tiếng, nhưng lại thấy xúc tu màu xanh lam thẫm này mang đến cho anh cảm giác quen thuộc, gần gũi. Ngay cả động tác lúc nào cũng vểnh lên của đầu xúc tu cũng thật quen mắt.
"Bé con?"
Xúc tu vui vẻ vỗ vỗ anh, rồi học theo đuôi chó con, lắc qua lắc lại như chong chóng.
"Em làm sao vậy? Sao lại biến thành xúc tu thế này?"
Dù bản thân đang ngàn cân treo sợi tóc, Chu Cẩn Trạch vẫn lo lắng cho Thiên Duyên, sợ cậu bị bắt nạt.
Nghe thấy Chu Cẩn Trạch lo lắng cho mình như vậy, Thiên Duyên (phiên bản xúc tu) chỉ hận không thể lập tức mách lẻo, ỷ sủng sinh kiêu. Đáng tiếc là cậu không có miệng, chỉ có thể tủi thân rúc vào ngực Chu Cẩn Trạch, đòi an ủi.
Chu Cẩn Trạch dỗ dành cậu một hồi, một xúc tu khác mới chịu xuất hiện. Có vẻ như nó rất không vừa mắt với hành động của xúc tu kia, bèn đánh "bụp" một cái, kéo xúc tu đang làm nũng, mè nheo, quên cả nhiệm vụ chính ra.
Chu Cẩn Trạch: "..."
Như hiểu được thắc mắc của Chu Cẩn Trạch, xúc tu trưởng thành hơn kia liền tự mình ghép thành chữ, nói với Chu Cẩn Trạch, hiện tại anh đang ở trong cơ thể của Ngài, của tà thần Thiên Duyên. Cơ thể của Chu Cẩn Trạch đã hoàn toàn sụp đổ, nên Ngài dự định dùng một phần của mình để tạo ra một cơ thể mới cho Chu Cẩn Trạch, rồi đưa linh hồn của anh vào đó.
Hành động này chắc chắn sẽ biến con người thành kẻ điên, thậm chí có thể biến họ thành quái vật, nhưng trong mắt của Ngài, đó lại là chuyện bình thường.
Suy cho cùng thì Thiên Duyên bây giờ là tà thần, chứ không phải là bé bạch tuộc nhỏ bé có tình cảm, có vui buồn như trước kia.
Nghe xong ý nghĩ điên rồ này, Chu Cẩn Trạch không hề tức giận, cũng không từ chối, mà bình tĩnh nói như lúc đồng ý cho bé con dùng cát để xây lâu đài: "Được."
Thế là hai xúc tu bắt tay vào làm ngay dưới sự giám sát của Chu Cẩn Trạch.
Tuy nhiên, dù bây giờ Thiên Duyên đã là tà thần, nhưng "tay nghề" của Ngài vẫn kém như vậy, vẫn chỉ ở trình độ của đứa trẻ ba tuổi, cũng chẳng trách sao Tạ Miên lúc nào cũng phát điên với bài tập thủ công mà cậu bé giao.
Chu Cẩn Trạch nhìn "khối bột" méo mó được nặn ra, rồi lại nhìn hai xúc tu nhỏ đang chờ được khen, ngay cả linh hồn cũng phải choáng váng:
"Ơ... đây là... Mr. Small? Đầu nhỏ thế này, chắc anh không đội mũ bảo hiểm được rồi."
"Gundam? Nhưng mà như vậy thì sinh hoạt bất tiện lắm, cũng không ôm em được."
"..."
Nhìn đến cục bột thứ ba, Chu Cẩn Trạch thực sự không nhận ra, chỉ có thể đoán:
"Đây là... một cục [bíp—]? Em giận à?"
Những xúc tu đang nặn Chu Cẩn Trạch hứng chịu 100 điểm sát thương.
Chu Cẩn Trạch vội vàng ôm xúc tu vào lòng an ủi, rồi đề nghị: "Để anh tự nặn nhé."
Thực ra, tự tay nặn cơ thể cho mình đúng là có hơi kỳ quặc.
Thêm một lý do nữa là, bên cạnh còn có hai bé con đang nhìn anh chằm chằm.
Biết đâu "bé con" phiên bản "cỡ lớn" cũng đang nhìn xuống.
Cho nên Chu Cẩn Trạch thực sự không tiện tái hiện lại cơ thể của mình một cách hoàn chỉnh.
Chu Cẩn Trạch chưa bao giờ biết ngại ngùng là gì, vậy mà hôm nay lại có ngày này.
"Không được nhìn."
Chu Cẩn Trạch đẩy hai xúc tu đang tò mò sang một bên, bảo chúng quay đi chỗ khác, rồi mới tập trung phục hồi lại cơ thể.
Vừa mới xong xuôi, Chu Cẩn Trạch còn chưa kịp lên tiếng, hai xúc tu kia đã chọt chọt vào trán anh. Sau đó, Chu Cẩn Trạch lại mất ý thức.
Trong giấc ngủ say, Chu Cẩn Trạch như đang mơ một giấc mơ.
Trong mơ, anh thấy một chiếc ngai vàng cao lớn, uy nghiêm, sừng sững giữa hỗn độn, đứng trên vạn vật.
Nhưng bóng hình trên ngai vàng lại nhỏ bé, gầy gò, cô độc đến thấu xương.
Dường như Ngài rất muốn về nhà, rất muốn trở về bên gia đình.
Chu Cẩn Trạch muốn tiến lên, muốn đưa tay ra kéo Ngài lại, nhưng khoảng cách giữa họ lại ngày càng xa, ngày càng xa.
"Chờ anh với, chờ anh về!"
Chu Cẩn Trạch hét lớn, rồi bừng tỉnh, nhìn thấy bóng đèn trên trần nhà. Anh nhận ra tất cả chỉ là mơ, bèn ngồi dậy, đối diện với gương mặt lo lắng của đồng đội.