Chương 27: Tà thần nhí cũng phải đi học

Thiên Duyên chỉ thấy tư thế bế cậu cứng nhắc của Tạ Miên giống hệt như Chu Cẩn Trạch hồi đầu. Những người giám hộ mới vào nghề đều như vậy, chắc là đang trong quá trình "thử việc" rồi.

Tạ Miên thực sự không biết nên đặt tay chỗ nào.

Dù sao thì anh ta vẫn nghĩ Thiên Duyên là con gái mà.

Hơn nữa, anh ta cũng chưa từng bế trẻ con, không khỏi ngẩn người nghĩ: Bé con thật sự nhỏ nhắn, mềm mại như vậy sao?

Cứ như một cục bánh dày cỡ bự.

Hơi muốn véo một cái, nhưng lại sợ véo hỏng mất, cứ thế ngây ngốc nâng niu trên tay. Nói chính xác hơn là "bưng", bưng trên tay.

Như kiểu Simba trong phim "Vua sư tử" ấy.

Thấy Tạ Miên cứ không dám để cậu chạm vào người, Thiên Duyên bèn chủ động rúc vào, dựa sát vào Tạ Miên.

Phản ứng đầu tiên của Tạ Miên là mình tiêu đời rồi.

Nhưng ngay sau đó, anh ta phát hiện Thiên Duyên đến gần cũng chẳng gây ra ô nhiễm gì, mặt lại đỏ bừng lên: "Gần quá, gần quá! Tôi không xứng đáng!"

Thiên Duyên chẳng quan tâm, cả bạch tuộc sắp sửa leo lên vai anh ta rồi. Cậu túm lấy một mảnh áo của Tạ Miên để giữ thăng bằng, rồi ra lệnh: "A!"

Nhà ăn!

Tạ Miên không biết rằng bình thường Chu Cẩn Trạch không cho bé con đến nhà ăn. Bởi vì cậu cái gì cũng muốn ăn, không cho lấy thì giận dỗi, ăn không hết cũng giận dỗi, cuối cùng lại tự làm mình ốm.

Anh ta đành nghe theo lời bé con, đưa cậu xuống, còn móc hầu bao mua cho cậu rất nhiều đồ ăn.

Nhưng khi nhìn thấy bé con ăn một bát kem siêu to, anh ta lại vô thức toát ra khí thế uy nghiêm.

Không có cái khí chất này thì làm sao làm đội trưởng được.

Bé con thấy vậy, sợ hãi rụt tay lại, ngước đôi mắt to tròn nhìn anh ta.

Tạ Miên theo bản năng lại ngựa quen đường cũ, anh ta nói với bé con, nếu ngoan thì lát nữa sẽ được thưởng hoa đỏ, không ngoan thì không có hoa đỏ.

Phải, trước khi vào căn cứ, Tạ Miên là giáo viên.

Bé con bị Tạ Miên nắm thóp, ngoan ngoãn đặt thìa xuống. Sau đó, cậu cứ quấn lấy Tạ Miên đòi chơi, Tạ Miên lại nghĩ ra một "mưu kế":

"Vậy chúng ta chơi trò chơi toán học nhé. Em có biết trong hình này có bao nhiêu hình tam giác không?"

Bé con dần bị học hành chi phối, luống cuống tay chân.

Sau khi khôi phục ký ức cơ thể quen thuộc, Tạ Miên lại không còn sợ Thiên Duyên nữa, dường như đã quên mất thân phận của Thiên Duyên, coi cậu như một đứa trẻ mẫu giáo.

"Bây giờ em không học chắc kiến thức cơ bản thì làm sao được? Chương trình học bây giờ nghiêm khắc hơn trước rất nhiều, toàn là dạy những kiến thức giúp em tự bảo vệ mình đấy! Trước kia học kém một chút cũng không sao, bây giờ mà học kém thì có thể mất mạng đấy!"

"A..."

Thiên Duyên từ tâm lý "chơi trò chơi" lúc đầu, dần dần chuyển sang sợ hãi, kinh hoàng, tuyệt vọng. Cậu cảm thấy giọng nói êm tai của Tạ Miên biến thành "ma âm", khiến bé con chỉ có thể ôm đầu, đau khổ chịu đựng.

Nhưng Tạ Miên vẫn có cách khiến cậu chăm chú nghe giảng.

Bé con sợ rồi, tà thần nhí uy vũ cũng phải cúi đầu trước chân lý của tri thức.

Cậu chỉ đành phải bịt miệng Tạ Miên lại, vẻ mặt đau khổ, giãy giụa.

"Ưʍ... ư a!"

Tạ Miên giật nảy mình, tưởng bé con bị làm sao, kết quả là sau khi Chu Cẩn Trạch đến đón, Thiên Duyên vừa về đến lòng Chu Cẩn Trạch là khỏi ngay.

Tạ Miên ngẩn ra: "Đội trưởng Chu, giờ anh cũng biết chữa bệnh à?"

Thần y tái thế!

Chu Cẩn Trạch liếc nhìn bé con. Bé con vùi mặt vào lòng anh, không chịu ngẩng đầu lên. Anh lại nhìn bảng cửu chương trên bàn, im lặng.

"Bé con vẫn còn nhỏ..."

Tạ Miên vội vàng đáp lời: "Tôi biết chứ, nhưng mà phải dạy dỗ từ sớm, sớm có nền tảng vững chắc, sau này mới không bị tụt hậu. Các trường mầm non bây giờ đều đã dạy tính nhẩm rồi!"

Chu Cẩn Trạch xoa trán, nhìn Thiên Duyên đang phụng phịu: "Nếu bé con không thích thì thôi."

Làm một "tiểu quái vật mù chữ" cũng chẳng sao, dù sao Chu Cẩn Trạch cũng sẽ nuôi cậu.

Tạ Miên cau mày, không đồng ý: "Đội trưởng Chu, anh quá nuông chiều con cái rồi! Giống hệt như phụ huynh của mấy đứa học trò tôi dạy trước đây!"

Tức thì, mọi người xung quanh im bặt.

Ai mà chẳng biết Chu Cẩn Trạch chiều chuộng bé con, nhưng ai dám mạnh miệng với Chu Cẩn Trạch chứ? Chẳng phải là ăn gan hùm mật gấu hay sao.

Tạ Miên nhận ra có gì đó không ổn, ngẩng đầu nhìn Chu Cẩn Trạch, lại thấy vẻ mặt quen thuộc trên gương mặt anh ta.

"Anh đã hoàn thành công việc chưa? Nhiệm vụ hoàn thành chưa? Không có việc gì làm thì đi tăng ca đi! Chạy 30 vòng quanh sân!"

Nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Tạ Miên bị đánh thức, anh ta lập tức đáp: "Rõ!"

Chạy ra ngoài rồi Tạ Miên mới nhận ra có gì đó không đúng, bây giờ anh ta đâu còn là đội viên của Chu Cẩn Trạch nữa.

Đáng tiếc là ký ức bị Chu Cẩn Trạch thao túng đã quá ăn sâu vào máu, anh ta nhất thời chưa quên được.

Nhưng mà chỉ sau một hồi ầm ĩ với Thiên Duyên, Thiên Duyên đã tự động xa lánh anh ta. Bé con không thích học hành, bây giờ cứ nhìn thấy Tạ Miên là cậu lại nhớ đến nỗi kinh hoàng mang tên "bảng cửu chương".

Cho nên bé con cứ thấy Tạ Miên là tránh như tránh tà.

Những người khác thấy hơi kỳ lạ. Họ hiếm khi thấy bé con sợ một người như vậy, nhưng nhìn lại thì Tạ Miên hình như cũng rất sợ tiếp xúc với bé con, nên cũng chẳng nói gì.

Thôi được rồi, chính chủ không có ý kiến gì, thì người khác cũng chẳng tiện xen vào.

Tuy rằng chuyện Tạ Miên và đồng đội sẽ thường trú tại căn cứ chi nhánh này có hơi bất ngờ, nhưng dù sao họ cũng đã phải chịu một đòn nặng nề như vậy, tổng bộ cũng không nói gì, chỉ nói qua loa vài câu rồi đồng ý.

Thế là chuyện này cứ thế được quyết định. Sau khi căn cứ có thêm người, mọi người bắt đầu có nhiều việc để làm hơn, trải qua một quãng thời gian dài vừa bình yên vừa bận rộn.

Dưới sự giúp đỡ của Sa Kỳ và những người khác, Thiên Duyên dần dần ổn định hình dạng thiếu niên, chậm rãi tiến tới hình dạng trưởng thành.

Đôi khi do lượng giá trị tình cảm cậu thu thập được không ổn định, thỉnh thoảng cậu lại bị ốm nặng. Bình thường, cậu cũng hay bị ốm vặt, khiến Chu Cẩn Trạch và những người khác "thót tim", phải vất vả lắm mới chăm sóc cậu đến được như bây giờ.

Nhưng trong mắt những người giám hộ, cậu vẫn là búp bê thủy tinh dễ vỡ.

"Sa Kỳ!"

Thiên Duyên mười lăm, mười sáu tuổi dựa vào con chó ba đầu. Nửa thân dưới của cậu không còn là đuôi bạch tuộc nữa, mà là đôi chân thon dài, trắng nõn, khỏe khoắn của con người. Cơ thể mảnh khảnh, uyển chuyển của thiếu niên cứ như một cây cung được kéo căng.

Hơn nữa, tiếng Chaos của cậu cũng đã trôi chảy hơn rất nhiều. Dù là ngôn ngữ sinh ra từ bóng tối ô uế, nhưng qua giọng nói của Thiên Duyên, lại trở nên êm tai, độc đáo.

"Sa Kỳ, cậu nói xem khi nào tôi mới có thể hoàn toàn biến thành người?"

Thực ra Thiên Duyên đã có thể kiểm soát hình dạng mười tám, mười chín tuổi của mình, nhưng cậu vẫn chưa thể thuần thục giấu đi cái đuôi bạch tuộc to lớn, hơn nữa còn có khả năng do năng lượng dao động mà biến trở lại thành bé con, nên cậu vẫn chưa biến hình trước mặt người khác.

Dù sao thì con nít lớn hơn một chút là bắt đầu biết giữ thể diện, cũng không mặc váy hoa nhỏ nữa.

Nghĩ đến hồi đó, mọi người đều tỏ vẻ tiếc nuối.