Người nọ khựng lại.
Sao hắn ta lại không biết Chu Cẩn Trạch có nhát gan hay không chứ.
Người đội trưởng trước đây của họ sao có thể hèn nhát như vậy. Chu Cẩn Trạch không đến, chỉ là vì cảm thấy không cần thiết mà thôi.
Anh ta vốn vô tình như vậy, cứ như thể những kỷ niệm chiến đấu bên nhau trước kia đều không tồn tại, kết thúc là kết thúc.
Khiến họ ở lại căn cứ phải gánh chịu tiếng xấu là đuổi đội trưởng đi, thậm chí suýt chút nữa bị chia cắt, sắp xếp lại.
Tôn trọng và ngưỡng mộ? Chắc chắn là có, nhưng oán hận cũng rõ ràng không kém.
Huống hồ, ở một thành phố nhỏ bé thế này, sao Chu Cẩn Trạch lại bằng lòng an phận thủ thường.
Đó là Chu Cẩn Trạch đấy, Chu Cẩn Trạch bách chiến bách thắng, Chu Cẩn Trạch lý trí tuyệt đối.
Thật nực cười.
Bạc Ngọc Xuyên thấy sắc mặt của Tạ Miên bỗng hiện lên vẻ châm chọc, bèn nói: "Nếu các anh có thể đưa Chu Cẩn Trạch đi thì tốt quá, ta cũng chẳng muốn làm việc chung với anh ta."
Tạ Miên nói với giọng mỉa mai: "Sao chúng tôi dám quyết định thay đội trưởng Chu chứ."
"Vậy thì thật đáng tiếc."
Người bên cạnh Tạ Miên không nhịn được nói: "Ngôi chùa nhỏ này không chứa nổi hai vị đại Phật các người sao? Bạc giáo sư, bình thường ông làm gì ở đây? Làm việc vặt hay là dưỡng lão?"
Bạc Ngọc Xuyên còn chưa kịp trả lời, những người xung quanh đã tỏ vẻ khó chịu.
Căn cứ của họ mỗi ngày cũng phải tiếp nhận rất nhiều quái vật đấy nhé?
Tuy rằng nơi này nhỏ, nhưng cũng chỉ có mỗi một căn cứ thuần hóa! Họ có thể duy trì tỷ lệ thuần hóa 50%, đã đứng top đầu cả nước rồi!
Nhưng đối phương có quyền hạn cao hơn, những người có ý kiến khác cũng chẳng dám hó hé gì.
Lúc này bé con đang dắt chó của mình lặng lẽ đi ngang qua.
Cậu nhìn thấy Bạc Ngọc Xuyên, liền chậm rãi đi tới, nhét cho ông ta một viên kẹo.
Những người kia bỗng cười phá lên: "Đây là con nhà ai thế? Căn cứ các người chỉ toàn trông trẻ con thôi à? Hahahaha."
"Của nhà tôi."
Chu Cẩn Trạch đi theo sau bé con.
Bé con nhìn thấy anh, liền muốn lười biếng không thèm đi bộ nữa, vươn tay ra đòi Chu Cẩn Trạch bế.
Chu Cẩn Trạch lạnh lùng nói: "Không bế. Bị ốm còn dắt chó trốn ra ngoài, không ngoan."
"Ơ... khụ khụ khụ."
Bé con lại giả vờ đấm lưng, ho khù khụ, trông vô cùng đáng thương. Nếu lúc ho mà cậu không lén nhìn Chu Cẩn Trạch thì càng hoàn hảo hơn.
"Tự đi về."
Thiên Duyên không chịu, cậu vốn đã mệt, bèn vung xúc tu, ngồi phịch xuống giày của Chu Cẩn Trạch.
Chu Cẩn Trạch: "..."
Chu Cẩn Trạch bước về phía trước, bé con vẫn không nhúc nhích, ôm chặt chân anh, mặt bị ép đến biến dạng.
Chu Cẩn Trạch hết cách với Thiên Duyên, đành phải bế cậu lên.
"Không ngoan chút nào."
Chu Cẩn Trạch vẫn cứ miệng mắng lòng thương.
Bạc Ngọc Xuyên lặng lẽ đẩy kính: Cái tính này là ai nuông chiều ra vậy? Chu Cẩn Trạch, anh không biết tự soi gương à?
Lúc Chu Cẩn Trạch xuất hiện, sắc mặt của những người kia đã thay đổi liên tục, lại còn nhìn thấy cảnh Chu Cẩn Trạch chăm con mỗi ngày, vẻ mặt càng lúc càng "xanh lè".
Nhưng khi Chu Cẩn Trạch bế Thiên Duyên lên, họ mới phát hiện ra, đây không phải là đứa trẻ bình thường.
Chu Cẩn Trạch thấy họ nhìn chằm chằm vào xúc tu của bé con, liền kéo váy của bé con xuống thêm một chút.
"Chúng ta đi thôi."
Chu Cẩn Trạch vừa nói vừa định đưa bé con và chó về.
"Khoan đã, đội trưởng Chu..."
Đối mặt với Chu Cẩn Trạch hiện tại, Tạ Miên có rất nhiều điều muốn nói, nhưng Chu Cẩn Trạch không cho anh ta cơ hội.
Những người khác ngẩn ra một lúc, rồi mới hoàn hồn, vẻ mặt vẫn còn đầy kinh ngạc:
"Kia là cái gì? Cũng là quái vật sao?"
"Nhưng sao quái vật lại có thể giao tiếp trôi chảy với con người như vậy? Hơn nữa, hơn nữa nó còn dựa dẫm vào đội trưởng Chu..."
"Quả nhiên là đội trưởng Chu, ngay cả quái vật như vậy cũng có thể thuần hóa."
Tạ Miên nghe thấy cuộc trò chuyện của đồng đội, liền trầm mặt xuống, nói với Bạc Ngọc Xuyên: "Nhưng sao các người không báo cáo con quái vật này cho tổng bộ? Còn để nó tự do hoạt động bên ngoài? Nếu các người giao con quái vật này cho tổng bộ nghiên cứu, có lẽ chúng tôi đã không bị tấn công bất ngờ rồi."
Sắc mặt của Bạc Ngọc Xuyên cũng trở nên nghiêm nghị: "Lũ già đầu đất lề lối ở tổng bộ thì hiểu cái gì? Họ chỉ biết mổ xẻ bé con, căn bản không có dũng khí tìm hiểu sâu hơn. Nếu anh cảm thấy làm vậy có lợi cho loài người, cứ việc đi báo cáo."
"... Tuy nhiên, có đồng ý bàn giao hay không, đó là chuyện của căn cứ chúng tôi. Quyền sở hữu của bé con hiện tại vẫn thuộc về nơi này."
Tạ Miên nhìn Bạc Ngọc Xuyên như vậy, không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Tuy rằng anh ta biết Bạc Ngọc Xuyên có phần khác người, nhưng chẳng ai lại dám đối đầu với tổng bộ.
Con quái vật kia rốt cuộc là thứ gì? Nó có bí mật gì?!
Càng nghĩ Tạ Miên càng thấy sợ hãi, cảm giác bất lực khi bị quái vật cấp cao tấn công lại ùa về.
Trong lúc nhất thời, Tạ Miên cũng không còn bận tâm đến những cảm xúc hỗn độn kia nữa, anh ta suy nghĩ một chút, quyết định trước tiên phải điều tra tình hình của con quái vật đó.
Anh ta tìm thấy phòng thuần hóa của con quái vật, nhân lúc Chu Cẩn Trạch ra ngoài, liền đến phòng của Thiên Duyên.
Lúc này, Thiên Duyên đang chơi với Sa Kỳ. Cậu ngồi trên ghế sô pha, một mình vẽ vời, còn bắt Sa Kỳ ngậm bút vẽ để thi với mình.
"Chào em gái, anh tên là Tạ Miên."
Tạ Miên nhìn thấy Thiên Duyên, không hề sợ hãi, bởi vì đứa trẻ này trông quá bình thường, ngoài xúc tu ở nửa thân dưới, thì chẳng khác gì những đứa trẻ bình thường.
Hơn nữa cậu còn rất đáng yêu.
Tóc của Thiên Duyên đã dài ra, được cắt thành kiểu tóc mái bằng, trên đầu còn cài một chiếc kẹp tóc hình ngôi sao, đôi mắt xanh lam càng thêm phần u buồn, nhìn là thấy thương. Mũi và miệng của cậu cũng nhỏ nhắn, giống như mèo con.
Cũng chẳng trách Tạ Miên nhận nhầm cậu là con gái.
Suy cho cùng thì Thiên Duyên vẫn luôn mặc váy, khiến vẻ ngoài của cậu càng thêm phần khó đoán, nên Tạ Miên càng thêm chắc chắn.
Tạ Miên dịu dàng ngồi xuống bên cạnh Thiên Duyên. Anh ta vốn đã có ngoại hình ưa nhìn, lại còn toát lên khí chất nho nhã, ôn hòa.
Trong đội, Tạ Miên vốn phụ trách hậu cần và điều phối chỉ huy, vì sau khi Chu Cẩn Trạch rời đi, lòng người tan rã, anh ta đành bất đắc dĩ, một mình gồng gánh cả đội.
Thiên Duyên thì rất dễ gần, cậu tưởng rằng Tạ Miên đến bắt chuyện là vì cũng muốn vẽ, nên liền bẻ đôi cây bút chì của mình, đưa cho Tạ Miên một nửa.
"Ơ... cảm ơn, tôi không cần..."
Nhưng bé con đã hào phóng như vậy, Tạ Miên đành phải nhận lấy. Sa Kỳ thấy Thiên Duyên đã "lên tiếng", lập tức hóa chó ngoan lấy một nửa tờ giấy của mình nhét cho Tạ Miên.
Tạ Miên nhìn vết nước dãi trên giấy: "..."
Đáng tiếc là Thiên Duyên chỉ có hai cây bút, một đen một đỏ, nên cậu không thể vẽ ra bức tranh nhiều màu sắc như trong tưởng tượng của mình, nhưng chỉ cần có một chút, cậu đã rất mãn nguyện, rất vui vẻ.
Chỉ là bức tranh toàn màu đen đỏ của trẻ con trông hơi kinh dị.
Tạ Miên im lặng một lúc, chưa biết nên nói gì, thì thấy bé con đưa bức tranh vừa vẽ xong cho mình, còn nở nụ cười ngọt ngào như thiên sứ.
Tạ Miên nhìn những đường nét màu đen chi chít trên giấy, cùng với hình thù giống như cái miệng to màu đỏ máu, tay không khỏi run lên.