Chương 42

Với sự hỗ trợ của hệ thống, Tiểu Bố Bố dễ dàng mở được cửa, cánh cửa không cần mở quá lớn, ánh sáng bên ngoài cũng không lọt vào nhiều, vừa đủ để cậu bé lén lút lẻn ra ngoài.

Khi đã ra đến nơi, tiếng động của cậu bé lớn hơn một chút, cậu bé chạy chậm rãi đến phòng khách ở tầng hai, tìm thấy ly nước của mình, rồi đi đến máy lọc nước để lấy nước uống.

Tiểu Bố Bố ngồi bệt xuống sàn nhà, ừng ực ừng ực uống hết một ly nước đầy, rồi ợ một tiếng rõ to: “Ha!”

Có vẻ như cậu bé vẫn còn hơi đói bụng, đã đến lúc đi tìm chút gì đó để ăn nhẹ rồi.

Hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Bố Bố, tuy rằng gần đây cậu đã có những biểu hiện rất tốt, điểm dễ thương đã tích lũy được ba vạn điểm, nhưng vẫn chưa đủ đâu.]

Kể từ khi có thể ra ngoài, Tiểu Bố Bố tiếp xúc với nhiều người hơn, vì vậy điểm dễ thương cũng tăng lên nhanh hơn. Nhưng đồng thời, yêu cầu về điểm dễ thương để mở khóa các chức năng cũng tăng lên đáng kể, không hề đơn giản hơn so với trước đây.

Hệ thống: [Hiện tại, yêu cầu để đạt được điểm dễ thương là phải nhận được sự khen ngợi bằng lời nói từ người khác, nhưng sau khi mở khóa chức năng cảm ứng, chỉ cần đối phương khen ngợi trong lòng, cũng có thể nhận được điểm dễ thương.]

Hệ thống: [Để mở khóa chức năng này, cậu cần 20 vạn điểm dễ thương, hiện tại cậu đang thiếu 17 vạn điểm, cậu cần phải cố gắng nhiều hơn nữa!]

Tiểu Bố Bố nghe nhưng cũng chẳng hiểu gì.

Với cậu bé hai con số này đều quá lớn, chẳng khác gì nhau.

Điều Tiểu Bố Bố quan tâm hơn là tìm đồ ăn vặt, cậu bé tò mò không biết ba ba đã giấu chúng ở đâu.

Hệ thống thấy Tiểu Bố Bố không để ý, nói: [Bố Bố, cậu có thời gian giới hạn để hoàn thành nhiệm vụ này, nếu không xong đúng hạn, cậu sẽ thất bại. Lúc đó cậu sẽ biến trở lại thành cá và không bao giờ có thể trở lại hình dạng người được nữa]

Nghe vậy Tiểu Bố Bố liền giật mình tỉnh táo.

Cậu bé không chỉ hiểu mà còn sợ đến cứng người.

Việc tìm kiếm đồ ăn vặt của Tiểu Bố Bố dừng lại ngay lập tức, ngơ ngác hỏi: “Hả?”

Hệ thống: [Theo tình huống tốt nhất, hiện tại cậu cần ít nhất 5 vạn điểm dễ thương, nhưng cậu đang thiếu 2 vạn điểm.]

Hệ thống: [Nếu để lâu khoảng cách này càng lớn, nhiệm vụ sẽ càng khó khăn hơn.]

Cuối cùng thì Tiểu Bố Bố cũng cảm thấy lo lắng.

Thời gian qua cậu bé sống quá thoải mái, nếu không có hệ thống thỉnh thoảng xuất hiện nhắc nhở, có lẽ cậu bé đã quên mất sự tồn tại của nó rồi.

Tiểu Bố Bố sốt ruột hỏi: “Vậy tôi phải làm sao bây giờ?”

Cậu bé liền làm nũng với hệ thống: “Giúp tôi với, tôi không biết phải làm gì, chỉ tôi cách làm đi, tôi sẽ làm theo.”

Hệ thống: [Bố Bố, tôi chỉ có thể hướng dẫn cậu thôi, chứ không thể can thiệp vào việc của cậu.]

Hệ thống: [Tôi không thể quyết định cậu thành công hay thất bại, đó là nguyên tắc cơ bản của hệ thống.]

Hệ thống: [Hơn nữa lần trước tôi đã nhắc cậu rồi, ngoài cậu ra, tôi còn liên kết với những đứa trẻ khác, tôi cần phải đối xử công bằng với tất cả, không thể thiên vị ai.]

Lần trước, Tiểu Bố Bố đã khóc rất nhiều khiến người ta thương xót, hệ thống đã phá lệ giúp cậu bé một lần, nhưng cũng nói rõ đó là lần cuối cùng.

Tiểu Bố Bố chớp mắt, hiểu rằng hệ thống đã từ chối mình.

Lần trước hệ thống cũng có phần sai sót, Tiểu Bố Bố thấy ấm ức nên đã khóc.

Tuy rằng lần này hệ thống không có lỗi, nhưng bị từ chối, Tiểu Bố Bố vẫn cảm thấy hơi tủi thân.

Nhưng lần này cậu bé không khóc, mà lăn ra sàn nhà, bắt đầu giở trò mè nheo.

Cậu bé hỏi hệ thống: “Cậu còn có đứa trẻ khác sao, Bọn họ so với tôi đáng yêu hơn sao?”

Hệ thống: [Trong mắt tôi, các cậu đều đáng yêu như nhau.]

Tiểu Bố Bố: “Vậy cậu có phải yêu mến họ hơn tôi không?”

Hệ thống: [Không hề, tôi đối với các cậu đều yêu mến như nhau.]

...

Nếu thấy truyện hay thì nhớ bình luận, theo dõi và đề cử truyện giúp mình nha, để mình còn có động lực ra chương mới. Mình cảm ơn nhiều🥰♥️