Yến Dư Sơ liền nói: “Con không sao, em ấy nói không tìm được ba ba, bây giờ tìm được là tốt rồi.”
Dư Tri Hạ vội nói: “Xin lỗi, con trai chú hơi nghịch ngợm...”
Yến Dư Sơ lịch sự nói: “Không có gì ạ, em ấy rất đáng yêu, vậy con đi trước đây, tạm biệt.”
Yến Dư Sơ không ngờ đứa trẻ nghịch ngợm này lại là con của Dư Tri Hạ.
Nhưng nhìn hình ảnh họ ở chung vừa rồi, hoàn toàn có thể cảm nhận được sự dịu dàng của Dư Tri Hạ đối với con mình, điều này khiến đáy lòng Yến Dư Sơ sinh ra một chút hâm mộ, dường như đã hiểu vì sao hệ thống lại bảo cậu đến tìm Dư Tri Hạ.
…
Vào buổi tối, trong bữa cơm tối của gia đình ba người, Dư Tri Hạ kể cho Cố Tĩnh Nghiên nghe về việc gặp Yến Dư Sơ.
“Không ngờ hôm nay thằng bé lại tìm đến em, vốn dĩ không định đồng ý, nhưng thằng bé nói chuyện rất lưu loát, em cũng không tìm được lý do để từ chối.”
Nhắc đến đây, Dư Tri Hạ không khỏi khen ngợi ngoại hình của Yến Dư Sơ: “Lớn lên cũng rất bảnh bao, còn nhỏ tuổi mà đã có phong thái, từng lời nói cử chỉ đều giống người lớn, còn rất thú vị nữa.”
Nghe ba ba khen những đứa trẻ khác, Tiểu Bố Bố ngồi bên cạnh trong lòng cảm thấy “răng rắc” một tiếng, phát ra âm thanh ghen tị.
Không thích ba ba khen những đứa trẻ khác.
Trong lòng lập tức nảy sinh ác cảm với Yến Dư Sơ mà cậu bé đã gặp hôm nay.
Cơm trong miệng cũng không còn hấp dẫn nữa, Tiểu Bố Bố vội vàng nuốt xuống, vội vàng ngắt lời, vội vàng lớn tiếng nói: “Ba ba cảm thấy, anh ấy so với Bố Bố, còn đáng yêu hơn sao!”
“Tất nhiên là không rồi.” Dư Tri Hạ không để ý đến suy nghĩ của con trai, dỗ dành nói, “Trong lòng ba ba, chắc chắn là Bố Bố đáng yêu nhất.”
Nhưng Tiểu Bố Bố lại để ý.
Kiểu dỗ dành qua loa này không hiệu quả với cậu bé.
Đêm đó khi đi ngủ, Tiểu Bố Bố chủ động chui vào giữa Dư Tri Hạ và Cố Tĩnh Nghiên.
Thường thì không bao giờ có chuyện này, bởi vì ngày thường cậu bé thích ngủ một mình trên chiếc giường nhỏ hơn, ngay cả khi Dư Tri Hạ muốn ôm cậu bé, cậu bé cũng sẽ né tránh.
Nhưng đêm nay, cậu bé lăn qua lộn lại giữa Dư Tri Hạ và Cố Tĩnh Nghiên, cố gắng làm nũng, liên tục xác nhận mình là đứa trẻ được yêu thích nhất trong cảm nhận của ba ba.
“Ba ba, có phải ba và ba ba, thích nhất là Bố Bố không?”
Ai có thể từ chối một đứa trẻ đang làm nũng?
Hai người ba dỗ dành cậu bé: “Đúng vậy, chắc chắn là thích nhất Bố Bố rồi.”
“Thích nhất, là thích như thế nào ạ?” Tiểu Bố Bố tiếp tục hỏi, “Sẽ thích, rất lâu rất lâu sao?”
“Chắc chắn là sẽ rồi, ba và ba ba sẽ luôn thích Bố Bố, thích rất lâu rất lâu.”
Tâm trạng của Tiểu Bố Bố cuối cùng cũng tốt hơn một chút, duỗi chân, thả lỏng toàn thân: “Trong rất nhiều cá nhỏ, chỉ nuôi mình Bố Bố, có phải là, Bố Bố đáng yêu nhất không ạ?”
Sự thật đúng là như vậy, đều là cá, mặc dù là cùng một loại, nhưng vẻ ngoài cũng khác nhau.
Lúc ấy Cố Tĩnh Nghiên liếc mắt một cái đã chọn Tiểu Bố Bố, chỉ vì cậu bé là cá con đẹp nhất trong đàn.
Khi Tiểu Bố Bố hỏi quá nhiều, Cố Tĩnh Nghiên cố ý chọc ghẹo: “Không hẳn là vậy, đơn giản là vì con được cho không, ba tiện tay mang con về nhà.”
Vốn dĩ Tiểu Bố Bố đã chuẩn bị xong, sau khi nhận được lời khen, sẽ hôn hai người ba một cái. Nhưng Cố Tĩnh Nghiên lại nói một câu như vậy, trong nháy mắt phá hỏng tất cả tâm trạng tốt của Tiểu Bố Bố.
Cậu bé ôm lấy chân mình, ngây người ra một lúc, không thể tin được những lời này lại thốt ra từ trong miệng của Cố Tĩnh Nghiên.
Đợi đến khi phản ứng lại, cậu bé tức giận hừ một tiếng, quay người lăn vào lòng Dư Tri Hạ, chổng mông lên đối diện với mặt Cố Tĩnh Nghiên.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Bố Bố: Nghĩ lại vẫn chưa hết giận, lại lăn ra đây cắn Cố Tĩnh Nghiên một ngụm, rồi lại lăn về.
...
Nếu thấy truyện hay thì nhớ bình luận, theo dõi và đề cử truyện giúp mình nha, để mình còn có động lực ra chương mới. Mình cảm ơn nhiều🥰♥️