Chương 34

Cố Hành Tàng ban đầu còn cố gắng kiềm chế, không muốn làm đứa trẻ trong ngực giật mình.

Nhưng sau vài giây, dần mất kiểm soát, cuối cùng chẳng kiêng dè gì nữa, ôm chặt lấy Tiểu Bố Bố, vừa xoa vừa cọ, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống đứa trẻ.

Anh cũng chẳng thể giải thích được vì sao.

Tiểu Bố Bố mang một sức hút kỳ lạ, đáng yêu và hấp dẫn, khiến người ta chỉ muốn ôm lấy, vuốt ve, cưng chiều hết mực.

Đặc biệt là khi Tiểu Bố Bố muốn giãy giụa, nhưng không thể thoát ra, Cố Hành Tàng cảm giác mình như muốn biến thành một kẻ biếи ŧɦái.

Không ai nhìn thấy bộ dạng hiện tại của anh, Cố Hành Tàng càng lúc càng quá đáng.

Anh nựng má Tiểu Bố Bố, như hỏi han, lại như lẩm bẩm: “Bé cưng ơi, sao mà con đáng yêu thế này, sao mà con có thể đáng yêu đến vậy chứ?”

“Má bầu bĩnh mềm mại quá, sao mà con lại mềm mại như vậy?”

“Con được ba ba con tìm thấy ở đâu thế? Sao không phải là bác tìm thấy con chứ?”

“Để bác xem tay nhỏ của con này, tay cũng đáng yêu quá, ôm mềm mại, thơm quá đi.”

Cố Hành Tàng ôm Tiểu Bố Bố ngửi, đến khi ngửi xong, anh lập tức trở lại vẻ mặt nghiêm túc, bế đứa trẻ xuống lầu.

Lúc này, đôi mắt Tiểu Bố Bố đã mất đi ánh sáng.

Sau khi giãy giụa không xong, cậu bé từ bỏ chống cự, một bên má bị râu của Cố Hành Tàng cọ cho đỏ ửng, tinh thần hoảng loạn.

Nếu biết làm người cậu bé lại phải chịu đựng những điều này, thà cậu bé chết ở bể cá còn hơn.

Cố Tĩnh Nghiên và Dư Tri Hạ làm sao mà đoán được con trai mình vừa trải qua chuyện gì.

Thấy con trai ngơ ngẩn, má ửng hồng, họ chỉ cho rằng cậu bé ngủ quá say, còn chưa tỉnh táo hẳn.

Cố Tĩnh Nghiên đưa tay nhận lấy Tiểu Bố Bố: “Bé cưng ơi, mặt con đỏ hết cả lên rồi này?”

Ngửi được mùi hương trên người Cố Tĩnh Nghiên, Tiểu Bố Bố mới từ từ hoàn hồn, ấm ức cũng theo đó ùa về.

Thật là thật là đáng sợ! Vừa rồi cậu bé thật sự cho rằng mình sẽ bị bác ăn tươi nuốt sống!

Hốc mắt cậu bé ửng đỏ, nước mắt chực trào ra.

Cố Tĩnh Nghiên giật mình, không được, không thể để con trai khóc ở đây được! Nước mắt của con trai sẽ biến thành trân châu mất! Mà còn là trân châu màu hồng nhạt nữa chứ!

Cố Tĩnh Nghiên vội vàng đứng lên, ôm Tiểu Bố Bố đu đưa, tư thế như đang đánh quyền: “Sao thế sao thế, tỉnh dậy không thấy ba nên tủi thân à, muốn khóc hả… Không khóc không khóc, Bố Bố ngoan, không khóc…”

Vừa đu đưa, anh vừa tung con trai lên cao.

Vừa bị Cố Hành Tàng làm cho hoảng sợ, lại bị Cố Tĩnh Nghiên làm cho một trận, Tiểu Bố Bố hoàn toàn mất phương hướng.

Quả thật là không khóc, gào cũng không thành tiếng, bởi vì sau khi được Cố Tĩnh Nghiên bế lấy, hồn của Tiểu Bố Bố đã tan nát.

300 tuổi sức lực cạn kiệt, hiện tại cậu bé chỉ là một đứa trẻ yếu ớt cần được pháp luật bảo vệ.

Đợi đến khi hoàn hồn, Tiểu Bố Bố cũng không còn muốn khóc nữa, chỉ là rúc vào lòng Cố Tĩnh Nghiên, nhỏ nhẹ oán trách: “Vừa rồi Bố Bố, tỉnh dậy, chỉ có một mình, ba ba không ở, tìm không thấy…”

Tim của Cố Tĩnh Nghiên vẫn còn hoảng loạn, sờ sờ con trai, cảm thấy vừa vui mừng vừa hạnh phúc: “Sao mà dính người thế này, nhất định phải có ba bên cạnh mới được à?”

Anh véo má cậu bé: “Sao mà mặt con đỏ hết cả lên thế này, lại còn đỏ một bên nữa chứ.”

Cố Hành Tàng nghe được lời này thì lo lắng, nhưng mặt vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì.

Mặt của cậu bé không phải là do ngủ mà đỏ, là do bị râu của anh cọ cho đỏ.

Mẹ Cố ngồi cùng họ, nhìn Tiểu Bố Bố dụi dụi trong lòng Cố Tĩnh Nghiên, thật sự rất đau lòng.

“Thàng bé này đúng là biết cách làm nũng.” Bà thở dài, “Haizz, giá mà anh con trưởng thành hơn một chút, thì mẹ đã được ẵm cháu nội từ lâu rồi.”

Cố Hành Tàng: “…”

Áp lực đột nhiên dồn hết lên anh, cũng có thể là do vừa mới trêu chọc trẻ con nên giờ gặp báo ứng.

...

Nếu thấy truyện hay thì nhớ bình luận, theo dõi và đề cử truyện giúp mình nha, để mình còn có động lực ra chương mới. Mình cảm ơn nhiều🥰♥️