Cố Tĩnh Nghiên dỗ dành cậu bé: “Lát nữa ba sẽ gọt nó ra, rồi cắt thành miếng nhỏ cho Bố Bố ăn. Bố Bố ăn nó rồi, sẽ hết giận, chịu không?”
Cảm xúc của trẻ con vốn dĩ đến nhanh mà đi cũng nhanh, rất nhiều khi chỉ cần dỗ dành một tí là xong ngay.
Nghe được Cố Tĩnh Nghiên nói sẽ cho mình ăn táo, cậu bé đã quên luôn chuyện Cố Tĩnh Nghiên cười nhạo mình lúc nãy, ngoan ngoãn gật đầu, tiện thể đòi hỏi luôn: “… Bố Bố muốn, ăn mười quả!”
Cố Tĩnh Nghiên nhịn cười đến phát mệt: “Được, cho Bố Bố ăn mười quả.”
Cố Tĩnh Nghiên ôm Tiểu Bố Bố trở lại chỗ ngồi, bắt đầu kiên nhẫn gọt táo cắt táo cho.
Tiểu Bố Bố nghiền nát viên kẹo vẫn còn giấu trong miệng, thấy Cố Tĩnh Nghiên cắt ra một miếng táo, liền sốt sắng há miệng: “A ——”
Cố Tĩnh Nghiên đút một miếng táo nhỏ vào miệng cậu bé, nhưng chưa kịp nhai được mấy cái thì Tiểu Bố Bố đã nhăn tít cả mặt mày lại, hóa ra là do mới ăn kẹo xong, ăn cái gì khác vào cũng thấy chua lè chua lét.
Thế là tức phun miếng táo ra, nhìn chằm chằm vào tay Cố Tĩnh Nghiên, lắc đầu nói: “Không thể ăn, quả quả, không thể ăn……”
Cố Tĩnh Nghiên cười: “Con mới ăn kẹo xong mà, đợi một lát nữa sẽ thấy ngon thôi.”
Tiểu Bố Bố vẫn lắc đầu, cứ như thể đã bị quả táo phản bội vậy, trong ánh mắt lộ ra vẻ hoang mang sợ hãi: “Không ăn, Bố Bố, không muốn ăn……”
Mẹ Cố nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm xúc từ từ bình tĩnh trở lại, ngay cả Cố Tĩnh Nghiên cũng trông hiền hòa hơn rất nhiều, không còn vẻ mặt hầm hầm như lúc nãy nữa.
Tiên trảm hậu tấu thì đúng là đáng ghét thật, nhưng xem cái bộ dạng hiện tại của Cố Tĩnh Nghiên kìa, cũng ra dáng một người ba ra phết.
Đúng lúc này thì Cố Hành Tàng từ bên ngoài trở về.
Tiểu Bố Bố vẫn nhận ra anh, khi thấy Cố Hành Tàng bất ngờ xuất hiện, cậu bé ngơ ngác một thoáng rồi lí nhí gọi: “… Bác?”
Cố Hành Tàng đã bị vẻ đáng yêu của cậu bé thu hút, nghe tiếng “Bác” ngọt ngào này, lòng anh như nở hoa.
Đứa trẻ này vẫn nhớ anh sao? Vẫn nhận ra anh là bác?
Nhưng mọi người trong nhà đều ở đó, anh cần phải giữ bình tĩnh, cố gắng không cười: “Trí nhớ tốt thật, lâu như vậy không gặp mà vẫn nhớ bác.”
Cố Hành Tàng nhìn Tiểu Bố Bố, Tiểu Bố Bố cũng chớp mắt nhìn anh, rồi đột nhiên nở một nụ cười tươi rói, khuôn mặt bầu bĩnh lộ ra mấy chiếc răng sữa, nụ cười ngọt ngào, đáng yêu vô cùng.
Lại gọi một tiếng, lần này tự tin hơn hẳn, giọng nói vẫn còn ngọng nghịu: “Bác!”
Tim anh như bị ai đó đánh trúng, mềm nhũn ra.
Cố Hành Tàng không muốn mềm lòng chút nào, nhưng đứa trẻ lại cười với anh!
Nụ cười còn đáng yêu đến thế nữa chứ!
Anh không thể kìm lòng được, mặt giãn ra, khóe miệng cũng cong lên, đến khi nhận ra mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình, Cố Hành Tàng mới vội vàng thu lại nụ cười, ngượng ngùng cúi đầu, giả bộ như không có gì xảy ra.
Cố Tĩnh Nghiên vốn tinh quái, cố tình nói lớn: “Bố Bố, bác vừa cười với con đấy, có thấy không?”
Tiểu Bố Bố vẫn còn cười toe toét: “Dạ thấy!”
Cố Hành Tàng: “…”
Anh đành chuyển chủ đề: “Mấy hôm không gặp mà nói chuyện nhanh nhẹn hơn nhỉ.”
Cố Tĩnh Nghiên nói: “Mới mấy từ thôi mà, ngày thường toàn nghe mọi người nói chuyện nên cũng không tệ lắm. Nhưng mà nói câu dài thì thằng bé còn nóichưa được, nói cứ bị ngắt quãng, như kiểu nặn kem đánh răng ấy.”
Mẹ Mẫu hỏi Cố Hành Tàng: “Mà sao giờ con mới về? Tình hình nhà họ Yến thế nào rồi?”
Cố Tĩnh Nghiên tò mò hỏi: “Nhà họ Yến có chuyện gì vậy ạ?”
...
Nếu thấy truyện hay thì nhớ bình luận, theo dõi và đề cử truyện giúp mình nha, để mình còn có động lực ra chương mới. Mình cảm ơn nhiều🥰♥️