Chương 27

Không nghĩ chuyện này có vẻ quá đột ngột, Cố Tĩnh Nghiên trước tiên nói chuyện này với ba mẹ —— tuy rằng nghĩ thế nào thì vẫn thấy kỳ quái, nhưng dù chỉ có thể giảm bớt một chút, vậy cũng là tốt.

Lộ Duy Thu trừng mắt nhìn con trai một cái, mặc dù đứa trẻ có thể nói chuyện, nhưng bà vẫn oán trách việc con trai không nói rằng đã nhận con nuôi.

Nhìn về phía Dư Tri Hạ, bà hỏi: “Hạ Hạ, chuyện này con đã nói với người nhà chưa? Ba mẹ con nói như thế nào?”

Dư Tri Hạ sờ sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Cũng là đến ngày Bố Bố có thể nói chuyện mới nói cho họ biết, họ đã mắng con một trận.”

“Con còn có thể giấu diếm lâu như vậy, nếu đứa trẻ vẫn luôn không nói chuyện, con còn định không nói sao?” Lộ Duy Thu nói, “Con à, con chính là bị thằng Tĩnh Nghiên kia dạy hư rồi, con trước kia ngoan ngoãn bao nhiêu, bây giờ đi theo nó cùng nhau làm xằng làm bậy.”

Đồ hư hỏng, mắng rất hay, hình dung thật chính xác.

Dư Tri Hạ trong lòng rất tán đồng, ngoài miệng nói: “... Không phải không phải, cái đó cũng là sẽ nói thôi ạ, tại chúng con chưa làm chu đáo việc này.”

Cố Tĩnh Nghiên vốn ăn nói vụng về, lại thêm tính hay cãi, nên để Dư Tri Hạ nhẹ nhàng, mềm mỏng giải thích thì hơn: “Lúc ấy, chúng con cũng chẳng biết vì sao nữa. Vừa nhìn thấy thằng bé, cả hai đều đã rất yêu thương, luyến tiếc, chẳng nghĩ ngợi được gì nhiều, liền lén đưa thằng bé về nhà... Sau này, lại sợ ba mẹ không đồng ý, nên mới không dám nói... Ba mẹ ơi, chúng con sai rồi, thật lòng xin lỗi ba mẹ.”

Dư Tri Hạ thành khẩn xin lỗi, sắc mặt Lộ Duy Thu tốt hơn một chút, nhìn về phía Cố Tĩnh Nghiên: “Còn con thì sao, con còn có gì muốn nói?”

Cố Tĩnh Nghiên bị điểm danh: “Hả?”

Anh nói: “Vợ con nói rất đúng, dạ, những gì em ấy nói đều đúng.”

Ngay tại chỗ chứng minh cho mọi người thấy cái gì gọi là “nói còn không bằng không nói”, Lộ Duy Thu nghe thấy thái độ qua loa này của con trai, thật sự rất muốn dùng dép lê hung hăng đánh vào mặt nó.

Bất quá lúc này, Tiểu Bố Bố ngồi ở giữa động đậy.

Cậu bé chú ý tới trên bàn trà bày những món đồ ăn vặt trái cây, còn có bánh cookie sô cô la thơm phức.

Rất muốn ăn, rất muốn đi lấy.

Nhưng đây không phải ở nhà, cậu bé không dám động.

Ngồi ở giữa xoắn xuýt tới lui, ý đồ muốn ba ba lấy cho mình, nhưng ba ba vẫn luôn nói chuyện, không có ai để ý đến cậu bé.

Tiểu Bố Bố chờ không được, đúng lúc Lộ Duy Thu chuẩn bị xả giận với Cố Tĩnh Nghiên, Bố Bố liền chỉ vào bàn trà, rụt rè nhưng không thể kìm lòng được mà nói: “... Kẹo kẹo, Bố Bố muốn ăn, kẹo kẹo.”

Cố Tĩnh Nghiên cố ý nói: “Bố Bố, đây là kẹo của ông bà nội, con phải hỏi qua ông bà nội mới được.”

Tiểu Bố Bố chớp chớp mắt, sau đó liền đem tầm mắt hướng về phía Lộ Duy Thu cùng Cố Thanh Ải, phát ra ánh mắt đáng thương.

Cậu bé thật cẩn thận từ trên ghế bước xuống, vịn vào cạnh bàn trà, chậm rãi kiên định mà đi đến trước mặt Lộ Duy Thu cùng Cố Thanh Ải.

Tiểu Bố Bố chẳng hề sợ sệt, vì cậu bé cảm nhận được sự ấm áp, thân thiện từ ông bà

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bánh báo sữa nhân trứng đáng yêu này, khi cậu bé cất giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết: “... Bố Bố có thể, ăn kẹo kẹo không ạ? Con chỉ muốn một cái thôi.”

Ai mà nỡ lòng nào từ chối một cậu bé đáng yêu như thế chứ.

Lộ Duy Thu ngoài miệng thì cứng rắn nhưng trong lòng mềm nhũn, thấy đứa cháu nhỏ đã xuống nước như vậy, bà cũng dịu giọng: “Được, con ăn đi, muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

“Cảm ơn bà nội ạ.”

Tiểu Bố Bố nhìn bà, rồi xoay người đi lấy kẹo.

Tiếc là khay đồ ăn đặt giữa bàn trà, tay cậu bé quá ngắn, với mãi cũng không tới.

Cậu bé đành phải xoay qua, hướng về chủ nhân của những viên kẹo cầu cứu: “... Bố Bố, lấy không được ạ.”

Cậu bé không hề nói lấy giúp con một viên đi, mà chỉ lặng lẽ nhìn người lớn với ánh mắt đầy hy vọng.

Lộ Duy Thu bị nhìn đến chịu không nổi, đành đi lên giúp cậu bé cầm lấy kẹo, còn tiện tay xé luôn vỏ: “Ăn đi con.”

Tiểu Bố Bố nhận lấy kẹo, cười tít cả mắt, lập tức ngậm vào miệng.

Sau đó, ánh mắt cậu bé lại dán vào mấy quả táo trên bàn trà, kẹo vẫn còn trong má, mặt bên phải phồng lên vì ngậm kẹo, trông rất ngộ nghĩnh.

Kẹo còn chưa ăn xong, cậu bé đã chỉ vào quả táo: “Quả quả, cũng muốn.”

Tiểu Bố Bố vẫy vẫy chiếc ba lô chim cánh cụt nhỏ của mình: “Quả quả, bỏ vào trong.”

Ăn kẹo chưa đủ, cậu bé còn muốn mang cả táo đi.

Quả là một cậu bé được voi đòi tiên, được một tấc lại muốn tiến một thước.

...

Nếu thấy truyện hay thì nhớ bình luận, theo dõi và đề cử truyện giúp mình nha, để mình còn có động lực ra chương mới. Mình cảm ơn nhiều🥰♥️