Chương 23

Đi bán mì không vui, nhưng bánh bao và quẩy thật sự rất ngon.

Vì bánh bao và quẩy, Tiểu Kim Quất nghĩ mình có thể đi thêm hai lần nữa.

Chỉ tiếc, Lý Ái Đảng không dám nghĩ đến chuyện đưa hai đứa trẻ đi bán hàng nữa.

Lần này buôn bán tốt lạ thường, nhưng không thể đặt hy vọng vào trẻ con, việc chăm sóc trẻ con rất quan trọng, hôm nay hai đứa nghe lời, lại được Lý Ái Quốc dỗ, lần sau chưa chắc đã vậy.

Trẻ con thay đổi quá nhanh, dù là đứa trẻ ngoan cũng có lúc nghịch ngợm.

Nếu chẳng may mất trẻ, anh sẽ trở thành tội nhân của gia đình.

Trước khi ra chợ không bị mắng, về nhà, Lý Ái Đảng vẫn không thoát khỏi một trận mắng.

Kim Quất ở nhà ăn bánh bao, ông Lý đến nhà con trai thứ hai, túm lấy Lý Ái Đảng mắng cho một trận.

Ông đã nhịn từ sáng đến giờ, mắng suốt nửa tiếng không ngừng.

Lý Ái Đảng cúi đầu không nói được gì.

Thật đáng thương, bốn mươi tuổi đã làm ông nội, còn bị bố mắng như con cháu!

Ông Lý mắng xong, còn cảnh cáo Lý Ái Đảng đừng nói chuyện không suy nghĩ, không ở lại lâu, rất nhanh rời đi.

Về nhà, gương mặt ông Lý không còn vẻ tức giận.

Ông trong mắt con trai là cơn bão, trong mắt Tiểu Kim Quất là làn gió nhẹ, là ông nội hiền từ nhất.

“Quất Bảo, con có muốn đi chơi xe không? Ông nội đẩy cho con.”

“Đi ngay bây giờ ạ!” Mắt Tiểu Kim Quất sáng rực.

“Được, đi ngay, ông nội mang xe cho con.”

Tiểu Kim Quất ôm mèo đi trước, ông Lý đi sau.

Trên đường đến sân phơi lúa gặp nhiều người, người lớn thấy buồn cười, bọn trẻ thì đầy ngưỡng mộ.

Chiếc xe nhỏ này là ông Lý tự làm, các tấm ván và bánh xe bằng gỗ được mài mịn như bàn ghế trong nhà, còn được sơn một lớp dầu thông, bánh xe do con trai thứ ba mua ở thành phố.

Phía sau đẩy nhẹ hoặc dùng chân đạp một cái là xe có thể đi rất xa, nếu có một cái dốc nhỏ thì càng tốt, không cần người đẩy nữa.

Trong làng không chỉ có một đứa trẻ có xe nhỏ, nhưng xe có trục bánh lăn chỉ có duy nhất chiếc này.

Bọn trẻ trong làng đều rất thèm muốn, trong đó có cả mấy đứa cháu của ông.

Chúng thèm đến chảy nước miếng, nhưng chỉ có thể thèm, ông Lý không làm cho chúng.

Ông có nhiều cháu, sau này sẽ có thêm nhiều hơn, mỗi đứa một chiếc ông không làm nổi, cũng không thể có đứa có đứa không, không đầy đủ sẽ phá hỏng tình cảm giữa các cháu, nên không làm cho đứa nào.