Hắc Oa là đứa trẻ nhà hàng xóm của Tiểu Đoá Đoá, vừa đen vừa gầy lại thường xuyên chảy nước mũi. Bởi vì gia đình của Hắc Oa là bọn vô lại không biết xấu hổ, nên bọn trẻ trong làng đều được dặn không chơi với nó, tránh bị liên lụy.
Quan hệ của Tiểu Đoá Đoá và Hắc Oa rất tệ, hôm trước họ còn đánh nhau, bà nội của Hắc Oa đã đến nhà Tiểu Đoá Đoá làm ầm lên.
Tiểu Đoá Đoá vừa nghe đã nổi khùng.
Cái gì? Để mẹ cô ôm Hắc Oa, lại còn gọi nó là bảo bối?
Không được! Không thể nào!
Cô không đồng ý!
Tiểu Đoá Đoá tức giận nói: “Mẹ cháu không bao giờ ôm Hắc Oa, nó là đồ đáng ghét, nó không phải bảo bối!”
Tiểu Kim Quất thêm dầu vào lửa: “Ôm một chút cũng không mất gì, cũng không giành mẹ của cháu.”
Tiểu Đoá Đoá nghĩ đến cảnh đó thì tức điên: “Không được, mẹ chỉ có thể ôm cháu, chỉ có cháu là bảo bối!”
Cô không ngồi yên được nữa, phải về nhà canh chừng mẹ, không để Hắc Oa đến gần mẹ.
“Bà cố, con muốn về nhà.”
“Đợi đã, mang bánh bao và quẩy theo.” Bà Lý vội gọi cô lại.
Tiểu Đoá Đoá một tay cầm bánh bao, một cầm tay quẩy, vội vàng chạy về nhà.
“Đoá Đoá nóng vội thật.” Kim Quất cuối cùng cũng vui vẻ, vậy đó, đừng có nhòm ngó bảo bối của người khác, ai cũng có bảo bối của mình, nếu nhòm ngó bảo bối của người khác, người khác cũng sẽ nhòm ngó bảo bối của con.
“Chị Ba là bảo bối của Đoá Đoá, mèo con cũng là bảo bối của con, bảo bối của mình làm sao có thể đổi cho người khác chạm? Đừng nói một cái bánh bao, mười cái, trăm cái cũng không đổi!”
Nói xong, cô cầm bánh bao cắn một miếng.
Chiêu Tài đắc ý vẫy đuôi: “Meo meo meo!”
[Mèo con là bảo bối của Quất Quất, Quất Quất cũng là bảo bối của mèo mèo, thứ gì cũng không thể đôi!]
Kim Quất gật đầu đồng tình: “Thứ gì cũng không thể đổi!”
“Mèo con, đây là bánh bao của cậu.” Cô đưa bánh bao đã bị cắn một miếng đến trước mặt mèo con, ánh mắt chợt lóe lên chút áy náy, nhưng khi mèo con cắn bánh bao, chút áy náy đó biến mất.
Tiểu Kim Quất vẫn khôn ngoan, tranh thủ ăn bánh bao của mèo con, chặn miệng nó không cho nó nói.
Chờ mèo con ăn xong thì quên mất, cô vẫn là người yêu thương mèo con nhất!
Tiểu Kim Quất lại lấy thêm một cái bánh bao khác: “Bánh bao thật ngon, chúng ta cùng ăn!”
Một người một mèo vui vẻ ăn bánh bao.
Bà Lý và ông Lý chứng kiến từ đầu đến cuối: “…”
Lo lắng thừa rồi, cô bé này không phải rất thông minh sao? Sao lại ngốc được?
Còn nữa, vừa mới nói mèo con là bảo bối của con, giây sau đã cắn một miếng bánh bao của nó.
Đây là đặc quyền của bảo bối sao?