Bà lại âm thầm trách mắng Lý Ái Đảng, hôm qua nói chuyện không suy nghĩ, hôm nay để cháu dâu đang mang thai phải đưa hai đứa trẻ đi xe, thật không đáng tin cậy chút nào, đợi nó về phải mắng một trận!
Hứa Tiểu Thuần nói: “Chúng rất ngoan ạ.”
Bà Lý hỏi: “Sao ba đứa lại về sớm thế?”
“Hôm nay dọn hàng sớm, bán hết mì thì về thôi, cha mẹ con cùng về.”
“Là do buôn bán tốt hay mang ít mì đi?”
“Buôn bán tốt lắm, sáng nay mấy người không làm hết việc, may có bác cả giúp đỡ. Quất Bảo và Đoá Đoá nhà chúng ta mang tới tài lộc, trước giờ hai đứa chưa đi chợ bán mì, hôm nay lần đầu tiên đi, làm ăn phát đạt hẳn.”
Bà Lý yên tâm, Lý Ái Đảng chưa đến mức không đáng tin cậy.
“Đúng vậy, trẻ con nhà mình đều là ngôi sao may mắn.”
Bình thường dựa vào thời gian dọn hàng, ông bà cố đoán rằng Tiểu Kim Quất không về sớm như vậy. Biết thế họ đã ra cổng làng đón cô, nửa ngày không gặp cháu yêu, nhà cửa như trở nên lạnh lẽo hơn.
...
Trong nhà.
Hứa Tiểu Thuần uống hai bát nước nóng rồi đi, Tiểu Đoá Đoá im lặng không nói, bà Lý cũng không hỏi.
Chỉ cần trẻ con không khóc, bà sẽ không chủ động hỏi, trẻ con cãi nhau, người lớn không nên xen vào.
Tiểu Kim Quất ngồi trên ghế nhỏ, ôm chặt Chiêu Tài, mắt nhìn Tiểu Đoá Đoá đầy cảnh giác.
Không phải vấn đề ở cô, mà là Tiểu Đoá Đoá cứ nhìn chằm chằm vào cô và Chiêu Tài, cô phải đề phòng Tiểu Đoá Đoá xông tới.
Không phải lo cho Chiêu Tài, vì nó rất lợi hại, chắc chắn không sợ Tiểu Đoá Đoá, người cần lo lắng ngược lại là TIểu Đoá Đoá.
Tiểu Kim Quất sợ cô bé làm Chiêu Tài giận, nó sẽ cho cô bé vài cái móng vuốt.
Cô cúi đầu hôn nhẹ Chiêu Tài: “Mèo con, chúng ta phải là một con mèo tốt tính nhé!”
Chiêu Tài ngoan ngoãn nằm trong lòng cô, lặng lẽ chìa móng vuốt về phía Tiểu Đoá Đoá, trong ánh mắt của cô bé, móng vuốt mở ra, lộ ra móng sắc nhọn, sau đó quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Đoá Đoá rụt cổ lại.
À há! Nhóc con biết sợ rồi chứ?
Chiêu Tài cuối cùng cũng hài lòng.
Đúng vậy, nó đang dọa đứa trẻ!
Mèo con là của Quất Quất, ai cũng không được vuốt ve, nghĩ đến cũng không được!
Dọa trẻ con xong, Chiêu Tài không hề thấy tội lỗi, còn tự đắc dụi đầu vào khuôn mặt tròn trịa của Kim Quất.
“Meo meo meo!”
[Mèo con tính khí tốt lắm, không có cào người.]
Tiểu Kim Quất lại hôn nhẹ nó: “Tớ biết mà, mèo con là tốt nhất!”
“Meo meo!”
[Meo, Quất Quất mới là tốt nhất!]
Một người một mèo thân thiết, bà Lý bưng một bát bánh bao thịt nóng hổi tới.
“Bánh bao nóng rồi, mau đi rửa tay ăn bánh bao thịt đi.”
Tiểu Kim Quất đặt mèo mèo xuống, chuẩn bị đi rửa tay, vừa đi được hai bước, đã nghe thấy một giọng “phản nghịch”.
“Con không ăn, con muốn đưa cho cô út ăn.”