Chương 50: Thần dụ

Vết thương trên tinh thần thể, căn bản không thể chữa trị bằng phương pháp vật lý, nếu có thể thì anh đã khỏi từ mấy trăm năm trước rồi.

Chỉ là không biết vì sao, khi nhận ra đứa nhỏ kia kiểm tra mình hồi lâu, lần đầu tiên Cận Lẫm không ngăn cản, để mặc xúc cảm mềm mại kia chạy khắp người.

Cận Lẫm im lặng một lát, không nhịn được dùng đuôi đẩy cục bông nhỏ màu vàng sữa sắp lăn xuống giường, dùng đuôi cuộn lại bên cạnh.

Dưới ánh trăng ngoài cửa sổ, chăm chú nhìn.

Bộ lông mềm mại màu vàng sữa được ánh trăng phủ lên một lớp viền bạc xinh đẹp, dáng vẻ ngủ say như một viên bánh trôi nhỏ không chút phòng bị, cuộn tròn bên cạnh.

Trong lúc ngủ say, anh lại sắp xếp lại tất cả những gì mình nhìn thấy sau khi tỉnh lại.

Gia đình này có chút quen thuộc kỳ lạ.

Nhưng những gia tộc có thể lưu lại trong ký ức của anh và khiến anh lưu tâm, hậu duệ tuyệt đối không thể là loài ăn cỏ yếu ớt này.

Ngoại trừ...

Chi thứ mà Abraham đã bẩm báo với mình.

Chỉ là làm sao gia đình đó lại sinh ra một đứa trẻ không hề có chút cảnh giác nào như vậy.

Hay nói cách khác, trứng thú non mà Thần Dụ ban tặng sao lại nở ra một thú non như vậy?

Cho dù nhầm mình là Á Long, cũng không đến mức nghĩ rằng Á Long không có chút sức tấn công nào chứ.

Nghĩ tới nghĩ lui, cái đuôi rồng màu đen lại cố ý chọc vào viên bánh trôi nhỏ đang ngủ say này.

"Chíp..."

Kết quả ngay sau đó, cục bông nhỏ đã theo bản năng xòe cánh, ôm lấy chóp đuôi.

Cận Lẫm:!

Đứa nhỏ thậm chí còn cọ cọ như buồn ngủ, không buông ra nữa.

Cận Lẫm:...

Lạnh lùng nhìn cái đuôi rồng bị ôm chặt, lần đầu tiên Cận Lẫm rơi vào trầm tư kỳ lạ.

Cái này giống như một cái bẫy rất ngu ngốc.

Mà mình lại càng ngu ngốc hơn khi bước vào.

Rút đuôi ra?

Không.

Nếu rút ra, có vẻ sẽ đánh thức nhóc con này mất.

Cận Lẫm nhíu mày, thử vẫy vẫy chóp đuôi, nhưng con chim nhỏ béo ú bám trên đuôi vẫn ôm chặt không buông.

Dường như do nhiệt độ mát lạnh của đuôi rồng, trong đêm hè oi ả, cậu nhóc theo bản năng mà bám lấy, bộ lông mềm mại thậm chí còn cọ cọ nhẹ qua lớp vảy rồng.

Trông chẳng khác gì một tiểu tinh linh tham ngủ đậu trên đuôi.

...

Nếu không rút đuôi ra, chẳng phải chiếc đuôi vốn cao quý và thiêng liêng của rồng sẽ bị tên nhóc này ôm như một chiếc gối suốt cả đêm sao?

Đây chắc chắn là một sự khıêυ khí©h nghiêm trọng đối với lòng tự tôn của loài rồng.

Gương mặt anh vẫn lạnh băng như cũ, nhưng lần đầu tiên sau hàng trăm năm trong đôi mắt màu vàng nhạt của Cận Lẫm hiện lên một tia do dự và bực bội hiếm thấy.

Trứng thú non do thần dụ(*) ban xuống.

Thần dụ… thật nực cười.

(*) Thần dụ: đại khái là lời nói của Thần

Nếu thực sự có thần linh tồn tại thì sao?

Những suy nghĩ trong lòng từng chút dâng lên, cuối cùng khiến Cận Lẫm liếc nhìn đôi cánh nhỏ mềm mại kia, trong tâm trí bỗng nhiên hiện lên vô số hình ảnh.

Trứng thú non do thần dụ ban xuống, nhưng sau khi nở ra ngay cả bay lượn cũng vô cùng khó khăn…

Hơn nữa, dường như nó chẳng có chút dấu hiệu nào của tinh thần lực.