Chương 49: Không có tự tin

Đối mặt với hệ thống nghẹn lời, Khâu Thu lại ngoan ngoãn đến khó tin, yên lặng tiếp nhận, khiến hệ thống vừa lưỡng lự hồi lâu cũng ngẩn người.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao bên ngoài cửa sổ, Khâu Thu mím môi.

Trước đây, phần thưởng nhiệm vụ mà cậu ước, chính là có một gia đình.

Mặc dù rất nhiều hệ thống có thể thực hiện nguyện vọng này.

Nhưng vì cậu còn quá nhỏ, cơ thể lại yếu, chỉ có thể tham gia tuyển chọn của hệ thống phản diện không quá phổ biến.

Vì vậy, mặc dù đã có một gia đình, nhưng lại có giới hạn thời gian.

"Nhưng không sao cả, trước khi kết thúc tôi đã có ba mẹ rồi!"

"Có người sẽ ở bên cạnh tôi, còn ôm tôi, tôi còn có thể tùy hứng chui vào lòng bàn tay họ ngủ, cũng không bị đuổi đi."

Có ba mẹ thật sự là một điều rất tốt.

"Tốt đến mức nó giống như một giấc mơ vậy."

Trước đây khi mơ, cậu cũng chưa từng mơ thấy điều gì tốt đẹp như vậy.

Như nhận ra hệ thống im lặng, Khâu Thu lại nghiêm túc an ủi.

Tôi thật sự rất hạnh phúc.

...

"Nhưng mà, tôi nhất định phải trở thành một tên phản diện thật hung ác, vô cùng hung ác."

[Hả?]

Đối mặt với sự nghiêm túc đột ngột của Khâu Thu, hệ thống đang rối bời lại ngẩn người.

"Vì tôi đã nghiên cứu rồi, mục tiêu của hệ thống phản diện là tạo ra khó khăn cho nhân vật chính, tăng tính hấp dẫn cho thế giới nhỏ."

"Nếu, một mình tôi đã lợi hại như vậy, thì đến cuối cùng chỉ cần một phản diện là tôi ứng phó là được rồi."

Đạt điểm tối đa trong bài kiểm tra phản diện đầu tiên từ trước đến nay, đối với các loại lý luận, Khâu Thu cảm thấy mình rất rõ ràng.

Chỉ là, dường như trong thực tế cậu chưa từng hoàn thành xuất sắc.

Dù viện trưởng có khen cậu đầu óc thông minh thế nào, cũng không có tác dụng.

Lần này cậu nhất định phải cố gắng.

Lúc này, ngay cả hệ thống cũng im lặng.

Nửa đêm gần sáng.

"Chíp~?"

Sau khi khẽ kêu một tiếng, Khâu Thu xòe cánh bay đến bên giường.

Căn phòng vốn được chuẩn bị cho mình, vừa hay để cho rồng con ngủ.

Vì hơi lo lắng cho rồng của mình nên Khâu Thu lặng lẽ bay ra khỏi giỏ hoa, có chút lo lắng và căng thẳng nhìn Cận Lẫm.

Hình như anh ấy lúc nào cũng ngủ.

Có phải giống như mình lúc trước không? Ba mẹ nhìn mình cũng có tâm trạng thế này sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, Khâu Thu lại bay đến bên cạnh rồng con, do dự một chút, cẩn thận lại gần.

Vảy trên người đã được làm sạch sẽ.

Vết thương cũng đã được xử lý, chân trái còn được băng bó, tạm thời chưa thể đi lại.

Cẩn thận kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, Khâu Thu mới thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là nhìn rồng con đang ngủ say trước mắt, Khâu Thu hiếm khi tâm sự nặng nề, lại không nhịn được ngẩn người, tìm một chỗ thích hợp rồi cuộn tròn lại, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặc dù cậu nói nhất định sẽ thành công ở trước mặt hệ thống, nhưng thực tế...

Cậu không có tự tin như vậy.

Loại hình thức tỉnh của tinh thần thể thực ra sẽ phù hợp với thuộc tính của ký chủ.

Tính cách của cậu không hoạt bát chút nào, thậm chí từ khi sinh ra đã luôn ốm đau, thực ra không nên ứng tuyển làm phản diện.

Nhưng cậu thật sự rất muốn thực hiện nguyện vọng đó, nên vẫn cứ liều đi thi.

Cứ nghĩ biết đâu sẽ có kỳ tích, biết đâu khi thức tỉnh tinh thần thể lại là một con mãnh thú khỏe mạnh thì sao?

Sẽ không ốm đau, cũng không hướng nội.

...

Giống như rồng con bị thương này.

Động vật nhỏ xinh đẹp hoàn mỹ lại đáng yêu có rất nhiều, nhưng mà, động vật nhỏ bị thương lại tính tình kỳ quặc cũng không ít...

Tiếng chíp chíp gần như mê sảng càng lúc càng nhỏ, rất nhanh đã chìm trong tiếng ve kêu hè.

Cục bông nhỏ mềm mại cũng cuộn tròn bên cạnh đuôi, ngủ thϊếp đi lúc nào không hay.

Đúng lúc này, rồng con đang ngủ say cuối cùng cũng mở mắt, cảm xúc sâu thẳm trong đôi đồng tử vàng nhạt vô cùng khó tả.

Từ lúc Khâu Thu vào phòng, Cận Lẫm đã tỉnh.

Chỉ là không ngờ, lý do tên nhóc này nửa đêm lẻn vào đây hình như chỉ là để kiểm tra vết thương trên tinh thần thể của mình.

Hình như thật sự coi mình là thú cưng rồi.

Cận Lẫm liếc nhìn vết thương đã được xử lý trên người mình, không có bất kỳ phản ứng nào.

Nỗ lực vô ích thôi.