Chương 47: Nuôi rồng

Luồng hơi thở nhẹ nhàng khẽ áp sát bên tai, thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận được sự mềm mại của lớp lông mịn màng lướt qua những chiếc vảy cứng cáp.

Điều này khiến Cận Lẫm bất chợt nhớ lại cảm giác khi dùng đuôi quấn lấy người nọ.

Lần đầu tiên, anh nghiêm túc mở đôi mắt vàng nhạt, lạnh lùng nhưng đầy uy nghiêm, trong ánh mắt ấy phản chiếu hình ảnh của một bé con mềm mại, tròn trĩnh như bánh trôi.

Tựa như đang đánh giá xem đối phương rốt cuộc định làm gì, Cận Lẫm vô thức vẫy nhẹ chiếc đuôi rồng.

Đối phương bị mình ném cho người khác giữa chừng, lẽ ra phải rất sợ mình mới đúng.

“Cho hỏi… cậu có đồng ý để tôi nuôi, nuôi lớn cậu không?”

Nhưng ngay giây tiếp theo, một giọng nói mang chút ngây thơ vang lên bên tai.

Cận Lẫm:...?

Muốn nuôi anh sao?

Nuôi một con rồng?

Đối với Long tộc vốn kiêu ngạo với huyết thống cao quý, điều này gần như là một sự khıêυ khí©h mạo phạm, buồn cười và ngông cuồng đến cực điểm.

Thế nhưng…

Đôi đồng tử màu vàng nhạt của Cận Lẫm nhìn chằm chằm con non trước mặt, đuôi rồng màu đen tuyền hiếm khi dừng lại giữa không trung.

Giọng điệu của kẻ khıêυ khí©h lại quá mức lễ phép.

Lễ phép đến mức khiến người ta cảm thấy đối phương dường như đang rất nghiêm túc xin phép ...

Thật nực cười.

Ngay khi Cận Lẫm lạnh lùng định không lãng phí sức lực nữa, chuẩn bị quay đầu đi, tiếp tục nhắm mắt ngủ, đuôi rồng lại bất giác cứng đờ tại chỗ.

"Chíp~"

Bởi vì một cảm giác mềm mại ấm áp bất ngờ ập đến từ đuôi rồng!

Cục bông nhỏ màu vàng sữa cẩn thận vươn cánh, nhẹ nhàng nâng một mảnh vảy hơi sứt mẻ trên đuôi rồng con.

Không biết vì sao, khi nhìn kỹ thì lớp vảy màu đen này dường như mang theo chút ánh kim huyền bí, toát ra vẻ uy nghiêm cổ xưa.

Cũng chính vì vậy, những vết nứt vỡ kia càng thêm rõ ràng.

"Chíp?"

Khâu Thu hơi mở to mắt nhìn Cận Lẫm, như đang hỏi "Như vậy có được không".

"…"

Cận Lẫm im lặng một lúc.

"Cẩn thận!"

"Con trai, mau tránh ra..."

Các bậc phụ huynh xung quanh vốn đã rất lo lắng, trơ mắt nhìn đuôi rồng vung tới, theo bản năng muốn ôm Khâu Thu về.

Á Long này tính tình thất thường! Ai mà biết khi động vào đuôi nó sẽ xảy ra chuyện gì!

Thế nhưng, ngay khi sắp chạm vào Khâu Thu, đuôi rồng lại đột ngột giảm tốc độ.

Thậm chí ngoài dự đoán của mọi người, nó chỉ đẩy nhẹ cục bông màu vàng sữa ra xa nửa cái bàn.

"Chíp, chíp chíp?"

Khâu Thu cuộn tròn thành một cục, mơ mơ màng màng bị đuôi rồng đẩy đến tận mép bàn, lúc này mới loạng choạng vỗ cánh đứng dậy, muốn túm lấy đuôi rồng lần nữa.

Nhưng ngay sau đó, cái đuôi rồng màu đen kia như đoán được tất cả, nhanh chóng rụt lại.

Đẩy cục bông này ra xa, Cận Lẫm lạnh lùng nhắm mắt lại, nằm im trên bàn.

"Chờ đã... Con rồng này có ý gì? Em trai tôi khó khăn lắm mới muốn nuôi thú cưng, vậy mà nó lại còn dám không đồng ý???"

Khâu Diệc Minh vốn đã không đồng ý, nhìn thấy cảnh này, đột nhiên nảy sinh một cảm xúc khó tả.

Tên nhóc này đang ghét bỏ em trai mình sao?!

Cận Lẫm không hề đáp lại, ngược lại còn đổi hướng nằm ngủ tiếp, vẻ mặt đầy chán ghét.

Như ngầm thừa nhận.

Khâu Diệc Minh: ... Bỗng nhiên nổi giận.

"Chíp, chíp chíp—"

Khâu Thu ở bên cạnh lại không để tâm, nhẹ nhàng nhảy lên vài cái, cố gắng bay đến bên tai rồng.

Nhưng lần này dù Khâu Thu có đến gần thế nào, Á Long con cũng không chịu mở mắt, thậm chí còn cuộn chặt đuôi vào người.

"Con trai, đừng buồn, ba quyết định rồi, từ hôm nay trở đi, con rồng này nhất định phải để cho con nuôi!"

Khâu Sùng Sơn tính tình nóng nảy sau khi xem hết toàn bộ quá trình, lập tức vỗ bàn quyết định, làm rung cả cái bàn.

Thật quá đáng.

Trên đời này làm gì có thú cưng nào mà con trai ông không được nuôi chứ!!

Hơn nữa không biết vì sao, nhìn con Á Long này, Khâu Sùng Sơn lại dễ dàng nổi giận như mấy vạn năm trước.

Thậm chí còn hơn xưa.

Lũ Long tộc này đúng là mắt mọc trên đỉnh đầu! Không phân biệt già trẻ!

Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên, ông lại cứ thích làm vậy đấy!