Chương 46: Đôi mắt đẹp

Tuy nhiên, không biết có phải là ảo giác của mọi người không, con á long ấy lại chẳng hề phản ứng trước sự giận dữ của mọi người, thậm chí còn nhìn xuống họ với ánh mắt đầy mỉa mai.

Khi nhìn vào mắt Khâu Thu đang ở trong lòng bàn tay của Khâu Diệc Minh, nó chỉ dừng lại một giây, rồi ngạo mạn quay đi.

Mọi người: Kỳ lạ, đột nhiên cảm thấy nắm tay càng siết chặt hơn là sao?

(o皿o giận dữ)

“Chíp chíp…”

“Không được, từ giờ không cho phép em lại gần nó!”

Trong đại sảnh, khi Khâu Thu vừa định vỗ cánh bay về phía trước đã bị Khâu Diệc Minh nhanh tay tóm lấy, ôm cậu bé về chỗ cũ.

“Chíp?”

Cậu hơi ấm ức, bám vào bàn tay của anh trai mình, ngước mắt nhìn lên, đôi mắt long lanh xinh đẹp vô cùng.

Khiến người khác không tự chủ được mà muốn đồng ý mọi yêu cầu của cậu.

AAAAAA… không được!

Khâu Diệc Minh đấu tranh tâm lý một lúc, cuối cùng vẫn nghiến răng ôm chặt lấy em trai, ác ý lườm con á long con đang nhắm mắt dưỡng thần một cái.

“Ba, ba thực sự định để em ấy nuôi thứ này sao?! Con thấy không ổn lắm.”

Khâu Sùng Sơn đứng bên cạnh, nghiêm túc quan sát con “á long con” này, ngay cả Khâu Cảnh Dụ cũng hiếm khi đeo kính, cau mày nhìn kỹ.

Rất kỳ lạ.

Ngay cả anh ấy cũng không nhìn ra được đây là loài gì, nhưng trực giác mách bảo rằng, con rồng nhỏ này tuyệt đối không đơn giản.

“Ba, ba tìm thấy nó ở phía Nam Tinh tế sâm lâm sao?”

“Ừ, lúc đó nó sắp chết, nhìn giống như một con á long bị bỏ rơi.”

Khâu Sùng Sơn gãi đầu, nghĩ mãi mà không hiểu.

Khâu Cảnh Dụ liếc nhìn Khâu Thu đang chờ mong nhìn về phía này, lại nhớ tới ánh mắt quá mức bình tĩnh của con á long nhỏ khi nãy.

Nuôi làm thú cưng không phải là không được.

Nhưng bằng cách nào đó, anh ấy vẫn thấy một chút bất an.

Cận Lẫm cảm nhận được ánh mắt trầm tĩnh đó, hiếm hoi mở mắt ra nhìn thoáng qua, rồi nhanh chóng nhắm lại.

Đã lâu không biến trở lại thể tinh thần.

Thói quen sử dụng quá nhiều sức mạnh tinh thần lại bị gián đoạn đột ngột khiến thể tinh thần chịu không ít áp lực.

Nhưng điều khiến Cận Lẫm để tâm hơn cả việc hồi phục sức mạnh, là hành động kỳ lạ của chiếc đuôi của mình trước đó.

Gần như là phản xạ tự nhiên khi dùng đuôi để đỡ.

“Thôi được rồi, dù sao thì đây chắc chắn không phải là rồng thuần chủng!”

Khâu Sùng Sơn nghĩ một lúc lâu, cuối cùng đập bàn một cái, đưa ra kết luận.

...?!

Không chỉ Khâu Thu nhìn qua, ngay cả Cận Lẫm đang chìm trong suy nghĩ cũng khẽ vẫy đuôi đầy thắc mắc.

“Tại, tại sao vậy…”

Được anh trai ôm trong lòng bàn tay, Khâu Thu lắp bắp hỏi nhẹ nhàng.

Dáng vẻ tò mò và ngoan ngoãn của cậu con trai khiến khuôn mặt vốn đang căng thẳng của Khâu Sùng Sơn, lập tức dịu lại, ho vài tiếng.

“Ngốc à, con không biết gì rồi. Toàn bộ tinh tế hiện chỉ còn duy nhất một con rồng thuần huyết cuối cùng.”

“Lũ già của Long Tộc chắc chắn sẽ coi nó như bảo vật, nuôi nấng trong hoàng cung, hừ.”

Khâu Sùng Sơn vừa nói, vừa ngoáy tai, giọng điệu hoàn toàn không để tâm.

Càng là loài mạnh mẽ, càng khó sinh sản, đây là quy luật tự nhiên mà Long Tộc cũng không thể thoát khỏi.

Cận Lẫm: …

“Vậy con này tám phần là một á long đột biến, hình dáng xấu xí, con không sợ bị nó ăn hϊếp à?!”

Khâu Diệc Minh đứng bên cạnh thì tràn đầy ác cảm kỳ lạ với con rồng này, hoàn toàn không muốn em trai nuôi thứ này.

Mặc dù, nói thật thì con rồng đen nhỏ này nhìn kỹ không phải là xấu xí, ngược lại còn có khí thế oai nghiêm.

Điều này khiến Khâu Diệc Minh vừa bị ăn đòn xong càng nghĩ càng khó chịu.

Aaaaaaa nhất định là do cậu ấy nhìn nhầm thôi.

“Không, không xấu mà!”

Đúng lúc đó, Khâu Thu nghiêng nghiêng, bay ra từ lòng bàn tay anh trai, đáp xuống bên tai Cận Lẫm.

Cậu nhớ, đôi mắt ấy rất đẹp.

Giống như một viên bảo thạch.

Sao có thể xấu chứ, như vậy cậu ấy sẽ buồn lắm.