Khâu Sùng Sơn chưa kịp truy cứu nguyên nhân của cảm giác đáng sợ lúc nãy, đã trợn mắt nhìn con trai mình.
Cậu mẹ nó đang ôm đuôi con Á Long kia!???
Cái đuôi Á Long đen kịt kia không biết từ bao giờ đã dính thêm một cục bông màu vàng nhỏ.
“Chíp, muốn… muốn nuôi…”
Khâu Thu nhìn Khâu Sùng Sơn bằng đôi mắt tròn xoe, không biết làm sao ngăn cha mình gϊếŧ chú rồng nhỏ này, gần như theo bản năng tìm một lý do.
Cũng giống như trước đây muốn nuôi thỏ con…
“Muốn nuôi!? Con, con muốn nuôi con mồi!?”
Giọng Khâu Sùng Sơn ầm ầm không thể tin nổi, trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.
Đây quả thực giống như việc một con hổ muốn nuôi thỏ làm thú cưng, sao lại có chuyện này!?
“Con, con là…” mãnh thú đó!!!
“Ba… ba… thích.”
Ngay khi Khâu Sùng Sơn muốn đánh thức con trai mình, một giọng nói mềm mại vang lên.
…?
…!!!
Ôi! Trời ơi?
Bé con biết gọi ba rồi, tốt lắm, ông không nghe nhầm.
“Nuôi, nuôi liền, nuôi một con có đủ không?”
“Chỉ là một con vật nhỏ mà thôi, ba con mỗi năm đều bắt một con về cho con chơi.”
Trước mặt con trai, Khâu Sùng Sơn cố gắng kiềm chế sự thô lỗ mà trả lời.
Dù sao đường đường là một mãnh thú, sao có thể vì con trai gọi một tiếng ba ba dễ nghe, mà từ bỏ nguyên tắc và hình tượng của một mãnh thú được?
LẠi còn mỗi năm đều bắt một con về cho con?
Còn Cận Lẫm, với tư cách là con rồng thuần chủng cuối cùng của toàn Tinh Tế, vốn đang nhìn đuôi rồng của mình, cuối cùng cũng rời tầm mắt đi, bình tĩnh nhìn Khâu Sùng Sơn.
Anh có hơi tò mò :)
Trong quan niệm cố hữu của tất cả loài rồng, đuôi rồng chính là một bộ phận vô cùng thiêng liêng.
Ngoại trừ những tồn tại thân thiết như người thân ruột thịt thì việc chạm vào đuôi rồng một cách tùy tiện được xem là hành vi vô cùng xúc phạm!
Do đó, đối với Cận Lẫm, cảm giác mềm mại, ấm áp bỗng dưng xuất hiện trên đuôi lúc này trở nên vô cùng vi diệu và khiến cơ thể rồng của anh lập tức cứng đờ.
Kể từ khi có ký ức đến nay, đã rất lâu rồi không ai dám mạo phạm anh theo cách như vậy.
Ngay cả thể ở trạng thái tinh thần như hiện tại cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, khi Cận Lẫm lạnh lùng định vung mạnh đuôi để hất văng kẻ gan dạ đang bám lấy đuôi mình ra, đầu đuôi lại đột nhiên truyền đến một âm thanh yếu ớt:
"Chíp... chíp chíp..."
Cánh... hình như không chống đỡ nổi nữa rồi...
Dù đã nhận được gói kỹ năng nhưng kỹ năng cơ bản vừa được kích hoạt thực tế vẫn không cho phép Khâu Thu bay xa trong thời gian dài.
Thực ra, đây cũng là lần đầu tiên cậu lấy hết dũng khí bay cao đến vậy, nên chỉ có thể nắm chặt lấy chiếc đuôi rồng này!
【Ôi trời đất ơi! Cậu ôm chặt chút đi! Nhỡ mà vì cứu một con bán long bỏ đi mà rơi xuống thì biết làm sao bây giờ?! Cậu đang ở giữa không trung đấy!!!】
Hệ thống nhận ra đôi cánh của chủ nhân đang yếu dần đi, dường như sắp rơi xuống khỏi không trung, liền kinh hoàng nhảy ra cảnh báo.
"Nhưng mà… cứu được rồi, đay là lần đầu tiên."
Bởi vì đôi cánh kiệt sức, sắc mặt Khâu Thu tái nhợt, nhưng tim cậu lại đập nhanh đến kỳ lạ.
Cơ thể của cậu dường như không làm được nhiều việc ý nghĩa.
Trước đây cũng thế, khi chạy bộ hay tham gia trò chơi, chỉ có mình cậu ngồi ở bên lề, nhìn mọi người vui vẻ.
Khi muốn tham gia, giáo viên luôn ngăn cản.
Cậu cần phải ngoan ngoãn để thầy cô không phải lo lắng, nên chỉ cần ngồi nhìn nhiều thêm một chút là đủ.
Nhưng đây dường như là lần đầu tiên cậu không ngoan, cố chấp làm một việc liều lĩnh.
"Chíp——"
Ngay giây tiếp theo khi tim Khâu Thu đập liên hồi, đôi cánh hoàn toàn mất sức, cậu nhóc màu vàng sữa "vèo——" một tiếng rơi thẳng xuống từ không trung.
Dù độ cao không quá lớn, chỉ vài mét, nhưng vẫn sẽ đau khi va chạm, nhưng sẽ không gây nguy hiểm nghiêm trọng.
Chỉ là đau một chút thôi…
Bộ lông xù mềm mại khẽ lay động trong gió, cậu nhóc nhỏ bé vì sợ hãi đã nhắm chặt mắt trước khi chạm đất.
"Rơi rồi! Em trai rơi rồi! Ba ơi! Mau đỡ lấy!"
"Đệm lót đâu, nhanh chóng đỡ lấy!"