“Ba, hình như trước giờ người chưa từng hiện nguyên hình trước mặt em trai, nên em ấy không nhận ra người.”
Khâu Cảnh Tự thở dài, ôm lấy Khâu Thu vẫn đang cắn gấu áo mình, che chở em trai vào lòng.
???
“Không nhận ra ta!?”
Điều này đối với Khâu Sùng Sơn gần như là một cú sốc lớn, lập tức hét lên một tiếng thô lỗ.
“Chíp?”
Được nâng niu trong lòng bàn tay, Khâu Thu vừa tủi thân vừa kinh hãi thò đầu ra, ngước nhìn con hổ to lớn trước mắt.
Sao lại có con hổ to thế này, cứ như một ngọn núi, sừng sững trên mặt đất vậy.
“Cho dù không nhận ra ba cũng không sao, con cái mày thì sao? Ba con đặc biệt bắt cho con đấy, một con Á Long!”
Khâu Sùng Sơn dùng vuốt vỗ đất, lập tức làm rung chuyển mặt đất xung quanh, tiếng gầm đặc trưng của loài thú ăn thịt khiến tai người ta nghe chết lặng.
“Chíp…”
Khâu Thu bị doạ đến mức lông xù lên, cẩn thận nhìn con rồng nhỏ trên mặt đất.
Dù không biết Á Long là gì…
Nhưng… cậu ấy là bị cắn chết rồi sao QAQ???
“Đừng sợ, lần này ba sẽ biểu diễn cho con xem trước! Cách xé xác một con mồi!”
“Chuyện này dễ ợt! Xem ba đây.”
Cứ tưởng bé con thiếu tự tin, Khâu Sùng Sơn quyết định tự mình biểu diễn kỹ thuật săn bắn điêu luyện của mình.
Hơn nữa, chắc chắn không có ai không bị dáng vẻ oai hùng của ông chinh phục.
Anh cả từ trước đến nay không thích biến thành thú hình để đi săn, còn anh hai hồi nhỏ nhìn thấy dáng vẻ ấy của ông đã rất ngưỡng mộ, mắt sáng rỡ!
“Chíp…?”
Vì vậy, Khâu Thu chưa kịp nói gì thì đã thấy con hổ có vẻ là ba mình trực tiếp ngậm con rồng nhỏ kia chạy ra sân.
So với thân hình to lớn của Khâu Sùng Sơn, chú rồng nhỏ bị ngậm đi kia quả thực nhỏ đến mức chỉ trong vòng một thoáng sẽ bị xé thành từng mảnh.
“Chúng ta lại gần xem sao?”
Khâu Cảnh Tự nhìn con mồi, hơi nhíu mày, cảm thấy hơi lạ.
Nhưng cũng không nghĩ ra được lạ ở chỗ nào.
Một con Á Long?
Lần này cha lại đến lãnh địa Long tộc?
Liệu có liên quan gì đến lệnh truy nã khẩn cấp vừa nhận được không…
Nhưng mà, lần đầu tiên Khâu Thu không trả lời anh trai, chỉ ngơ ngác nhìn chú rồng nhỏ bị mang đi.
Lúc nãy, hình như cậu và nó vừa đối mắt nhìn nhau?
Ngay khi Khâu Sùng Sơn nhặt nó lên, con rồng nhỏ vốn đang ngủ say chậm rãi mở mắt ra, ánh mắt đối diện vô cùng hờ hững.
Màu vàng rực rỡ.
Nhưng ngay sau đó, Cận Lẫm lạnh lùng nhìn quanh, nhíu mày nhận ra tình cảnh của mình.
Đối với Cận Lẫm, đã rất lâu rồi anh không cảm nhận được sự hỗn loạn và xâm phạm này.
Âm thanh ồn ào bên tai, cảm giác mất trọng lực…
Đây không phải hoàng cung.
Sao tinh thần thể của anh lại xuất hiện.
Cận Lẫm không thích tinh thần thể của mình, thậm chí có thể nói là ghét.
Cảm giác hỗn loạn này càng khiến anh cảm thấy khó chịu.
Khi Khâu Sùng Sơn không hề hay biết chuẩn bị bắt đầu biểu diễn quá trình đi săn, một luồng sức mạnh tinh thần vô cùng đáng sợ đột nhiên lan tỏa ra.
Mang theo chút ngây thơ, nhưng vì vậy mà lại càng trở nên đáng sợ.
Chưa trưởng thành đã mạnh như vậy, khó có thể tưởng tượng khi nó trưởng thành sẽ đáng sợ ra sao.
“Chíp chíp…”
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng chim hót bất ngờ vang lên trên không trung.
Đồng tử Khâu Cảnh Dụ co lại, phát hiện em trai mới nãy còn trong lòng bàn tay mình đã vỡ cánh bay mất.
“Cha—— cẩn thận! Em trai bay tới rồi!”
Khâu Diệc Minh bên cạnh cũng hét lên vì sợ.
Luồng sức mạnh tinh thần đáng sợ kia cũng như bị cắt ngang.
“Mẹ kiếp, bé con, sao con lại bay tới đây!?”