Lúc này, trong trang viên của thân vương phủ lại vô cùng náo nhiệt.
“Trời ạ, ba, ba bắt được cái gì vậy?? Trông… có vẻ lợi hại?”
Khâu Diệc Minh kinh ngạc nhìn thứ đen sì kia, muốn đưa tay chạm vào, nhưng lại bất giác rụt tay lại.
“Khụ khụ, chỉ là một con Á Long con bình thường thôi.”
Khâu Sùng Sơn khoanh tay, để mọi người xem con mồi mà ông chọn lựa kỹ càng, bình thản nói.
“Rồng!”
“Trời ơi, một con rồng con?”
“Dù là Á Long thì cũng rất đáng sợ.”
Chỉ nghe thấy từ cấm kỵ đó, mọi người đều thay đổi giọng điệu.
Ai nấy đều kính sợ nhìn con rồng con, và càng kính sợ Khâu Sùng Sơn hơn.
“Không có gì ghê gớm cả, chỉ là một con Á Long thôi, khi nào có cơ hội ba sẽ bắt cho các con một con rồng thật sự!”
“Hơn nữa, con Á Long này trông có vẻ rất yếu, rất thích hợp để con trai ta luyện tập săn bắn.”
Khâu Sùng Sơn phẩy tay, không để tâm.
Tuy nhiên, mọi người nghe xong đều hít một hơi lạnh, rồi im lặng.
Con Á Long con thì không sao, dù sao thái độ khinh thường của Long tộc đối với Á Long cũng là chuyện ai cũng biết.
Nhưng nếu một ngày nào đó bắt được một con rồng con thuần huyết, huyết thống cao quý…
Chắc chắn sẽ bị toàn bộ Long tộc, những kẻ bá đạo và bao che ấy, truy sát khắp Tinh Tế!!!
“Ba đúng là nhất, thật ngầu, sao anh hai và em trai sao vẫn chưa xuống?”
Khâu Diệc Minh vô cùng phấn khích, nhìn lên lầu.
Sao anh hai vẫn chưa dẫn em trai xuống?
Thoa thuốc cho cái đuôi lâu vậy sao?
Em trai cũng không thèm để ý đến mình nữa rồi, thôi vậy.
Nghĩ đến đó, Khâu Diệc Minh lại chán nản ngồi xuống.
Làm sao để dính lông lại đây?
“Không sao, không vội, để ba dạy các con! Bây giờ ba sẽ làm mẫu.”
Khâu Sùng Sơn vừa dứt lời, liền biến thành một con thú khổng lồ uy nghiêm trong tiếng gầm, bộ lông đen trắng dưới ánh nắng càng thêm sáng bóng.
Cái đuôi đen tuyền lại càng thêm bí ẩn.
Dưới ánh mắt kính sợ của mọi người, Khâu Sùng Sơn lập tức ngậm con Á Long con lên.
He he he, con trai chắc chắn sẽ ngưỡng mộ ông.
*
“Sợ à? Ba sắp làm mẫu rồi, hiếm khi ba nghiêm túc như vậy đấy.”
Khâu Cảnh Dụ an ủi mãi mới dụ được cậu bé ra khỏi giỏ hoa, cậu bé lại vui vẻ bay lên vai anh ấy.
Anh ây đi trên hành lang, nhìn ra khu vườn qua cửa sổ.
“Nghe nói đã bắt được con mồi rất thích hợp.”
Không biết là gì.
“Chíp, chiêm chϊếp?”
Khâu Thu cũng tò mò nhìn anh trai.
“Anh cũng không biết, chúng ta cứ xuống xem là biết.”
Khi Khâu Cảnh Dụ đến phòng khách, người hầu mở cửa, Khâu Thu liền vỗ cánh bay ra xem…
“Ầm ——”
Một tiếng gầm của mãnh thú vang lên.
Cánh nhỏ bị luồng khí thổi cho xiêu vẹo, cậu bé chưa hết sợ hãi thì đã được anh trai nhanh chóng đỡ lấy.
Khâu Thu ngơ ngác nhìn, chỉ thấy một con thú khổng lồ gầm lên rồi ngậm lấy một con thú nhỏ, lao đến với tốc độ kinh người.
Nhanh đến mức không kịp phản ứng, chỉ trong nháy mắt đã lao đến cửa.
“Gào~”
Thích không?
Khâu Sùng Sơn thấy tình hình trong nhà, liền phanh lại, đặt con Á Long con xuống chân con trai.
Một lát sau, ông quỳ rạp xuống đất, ngẩng cao đầu, cái đuôi đen tuyền cứ quẫy qua quẫy lại.
Cậu và chú hổ nhìn nhau trong im lặng, không nhận được tiếng thán phục như mong đợi, Khâu Sùng Sơn có hơi bối rối.
Ông ngẩy đầu lên, định xem bé con nhà mình thấy thế nào, hoặc liếʍ liếʍ lông cho bé con, sao cậu lại không nói lời nào.
“Chíp, chϊếp…”
Thấy con hổ to lớn không ngờ lại thò đầu tới, người Khâu Thu cứng đờ, cuối cùng cũng nhớ ra phải vỗ cánh.
Cậu dùng sức cắn gấu áo anh trai kéo kéo, định giục Khâu Cảnh Tự mau chạy trốn.
“Chíp chíp!”
Sao đột nhiên lại có hổ xông vào nhà thế này!??
Còn… còn cắn chết một bé con!?
???
Ông vồ hụt, không những không liếʍ được bé con, còn thấy cậu bé chạy biến nhanh như một tia chớp, lập tức có hơi ngơ ngác.
Đuôi cũng không vẫy nữa, do dự nhìn cảnh tượng này.
Có chuyện gì vậy?…