"Giấu đi làm gì?"
Khâu Cảnh Dụ hiếm khi kiên nhẫn vuốt đầu cậu.
"Vẫn rất đẹp mà."
"Chíp."
Đây không phải vấn đề đẹp hay xấu...
Mà là vấn đề có đáng sợ hay không.
Khâu Thu chỉ nằm uể oải trong giỏ hoa, chớp mắt nhìn khung ảnh trên bàn.
Trong khung ảnh là bản thu nhỏ bức tranh tiên đoán.
Mình thực sự có thể biến thành mãnh thú như vậy sao?
Nếu không thể biến thành mãnh thú thì sao?
Nhớ lại phản ứng khác nhau của chú thỏ nhỏ khi đối diện với anh hai và mình, lần đầu tiên Khâu Thu cảm thấy lo lắng.
Nếu cả nhà chỉ mình mình là động vật ăn cỏ thì sao? Liệu mình có bị ghét bỏ không? Có làm mọi người thất vọng không?
Sao mình cứ khác người thế này?
Khâu Cảnh Dụ trầm ngâm nhìn vẻ buồn rầu của cậu, rồi lại nhìn bức tranh tiên đoán trong khung ảnh.
"Em muốn biến thành mãnh thú như vậy sao?"
Anh ấy vuốt đầu Khâu Thu, giọng bình tĩnh.
"Chi!"
Dĩ nhiên rồi.
Mọi người đều là mãnh thú, mình cũng phải là mãnh thú.
Cậu kêu khẽ một tiếng, rồi dụi đầu vào tay anh như tìm sự an ủi.
"Vậy thì em chính là mãnh thú..."
"Từ nay về sau, không ai dám nói em không phải."
Khâu Cảnh Dụ chỉ vào cái mỏ nhỏ, giọng nói nhẹ nhàng như lời an ủi, lại như một lời hứa kiêu hãnh.
"Chϊếp chϊếp?"
Nghe câu trả lời chắc chắn của anh cả, Khâu Thu chui ra khỏi giỏ hoa, tò mò và tin tưởng nhìn Khâu Cảnh Dụ.
Anh cả chưa bao giờ lừa mình.
Những sao anh ấy lại chắc chắn mình sẽ là trở thành mãnh thú?
"Bố và anh hai đang bàn xem lần này bắt con mồi gì về, chỉ cần luyện tập nhiều, em sẽ trở thành một mãnh thú mạnh mẽ."
Nhưng Khâu Cảnh Dụ không nhắc lại nửa câu sau, chỉ lấy một quyển sách trên giá xuống đọc.
"Chíp!"
Vậy lần này mình nhất định phải cố gắng.
Nghe vậy, bé con trong giỏ hoa lập tức quên đi nỗi buồn.
Sự lo lắng và buồn bã biến mất, thay vào đó là ý chí chiến đấu mạnh mẽ.
*
"Nên bắt con gì đây? Không được quá hung dữ, cũng không được quá yếu đuối... Chết tiệt, cuốn bách khoa toàn thư về con mồi này tệ quá, không tìm được con nào thích hợp cả!"
"Lehmann, mau đổi cuốn khác đi!"
Khâu Diệc Minh mấy trăm năm mới đến thư phòng một lần, đang đau đầu tìm kiếm tài liệu.
Sách vở chất đầy xung quanh, cao gần bằng nửa người.
"Nhị thiếu gia... Xin ngài nhẹ tay một chút, đây đều là đồ của đại thiếu gia hồi nhỏ... Dù đại thiếu gia đã chuyển đi, nhưng mà làm như vậy cũng rất khó dọn dẹp."
Lehmann vội vàng đỡ lấy quyển sách, vừa thở phào nhẹ nhõm thì lại thấy quả địa cầu trên bàn sắp rơi.
Ông ấy lập tức lao tới đỡ lấy quả địa cầu.
"Đây là quà kỷ niệm khi đại thiếu gia vô địch giải đấu thiên văn cấp sơ cấp!"
Lehmann ôm quả địa cầu, vẻ mặt khổ sở.
Đối với đại thiếu gia, thứ này nhiều vô kể.
Nhưng là quản gia, ông ấy vẫn phải cẩn thận bảo quản.
"Dừng, vậy thì chẳng lẽ những huân chương chiến công của tôi còn không bằng quả địa cầu này sao? Đau đầu quá,không tìm thấy, không tìm thấy gì cả!"
"Những thứ này đối với tôi thì đơn giản nhưng với em trai thì không phù hợp."
Khâu Diệc Minh gãi đầu, lần đầu tiên trong đời cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng.
"Thiếu gia, tôi thấy, có lẽ nên tìm một vài động vật nhỏ không quá hung dữ... À, hình như ngoại hình cũng không cần dễ khiến người ta thương yêu quá..."
Ví dụ như con thỏ lần trước, rõ ràng là một lựa chọn sai lầm.
Nghe theo đề nghị của Lehmann, Khâu Diệc Minh thở dài, nằm vật xuống bàn, nhìn chằm chằm vào chiếc lông vũ vàng trong tay.
Cậu ấy vô thức cầm lấy gốc lông vũ xoay nhẹ.
Chiếc lông đuôi màu vàng sữa mềm mại nhẹ nhàng đung đưa, tạo thành một vầng hào quang lung linh huyền ảo.
Nhìn thôi cũng đã khó rời mắt, thậm chí không khỏi tò mò chủ nhân của chiếc lông vũ này sẽ là người như thế nào.
"Sau này em trai lớn lên, nhất định sẽ rất đẹp trai."
Cảm thán một câu không đầu không cuối, Khâu Diệc Minh lại thấy mình hơi kỳ lạ.
Trong bức tranh tiên đoán đã vẽ rõ rồi, nhưng... thật kỳ lạ.
Nhìn chiếc lông vũ này, nhớ lại cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay, hay hình ảnh thỉnh thoảng em trai ngượng ngùng khi được vuốt ve lông vũ, trong đầu anh lại hiện ra một hình ảnh khác.
Đêm Giáng sinh mùa đông tuyết rơi, một bé con đeo chụp tai lông xù, kéo tay cậu ấy, ngước mặt lên gọi "Anh Hai", cậu ấy liền ngồi xổm xuống ôm lấy cậu bé... A a a a!
Dù điều này không hợp với thẩm mỹ của loài thú dữ...
Nhưng chỉ nghĩ thôi cũng đã mềm lòng rồi.