Chương 38: Sửng sốt

"Mẹ kiếp! Không được! Rốt cuộc mày đang làm gì vậy!?"

Khâu Diệc Minh nhịn mười mấy giây, xông lên kéo tai con thỏ, kéo nó ra khỏi em trai mình.

"Mẹ kiếp, con thỏ này không ổn, tối nay ăn luôn đi."

Cậy ấy còn chưa được hôn em trai đâu, vậy mà lại để con thỏ này làm trước???

Con thỏ bị Khâu Diệc Minh giữ chặt, không nhúc nhích.

Khâu Diệc Minh vẫn chưa hả giận, nhe răng trừng mắt.

"Chi..."

Nhưng dưới khí thế hung dữ, con thỏ đáng thương ngất đi.

"A, nhị thiếu gia... Đây là con mồi của tiểu thiếu gia mà, ngài..."

Lehmann đau đầu nhìn cảnh này, không biết nói gì.

"Chíp, chíp..."

Khâu Thu thấy thỏ con ngất xỉu, mở to mắt nhìn sang.

...

Khâu Diệc Minh cảm thấy thứ mình cầm không phải thỏ mà là một cục than nóng bỏng tay.

"Hả, cũng không thể trách tôi được, là do con thỏ này quá yếu..."

Khâu Diệc Minh giấu con thỏ sau lưng, muốn giải thích, nhưng càng giải thích càng sai.

"Chíp."

Khâu Thu thấy anh hai làm thỏ con ngất xỉu, lại nhớ đến việc mình không làm được, có hơi buồn.

"Ấy ấy, em đừng buồn, chắc chắn là do con thỏ này có vấn đề, chúng ta đổi con khác được không?"

Khâu Diệc Minh quỳ xuống, luống cuống muốn an ủi.

Nhưng cục bông đã quay người lại, cái đuôi vàng óng vểnh lên cao.

"Anh sai rồi, để anh bắt thêm con nữa cho em nhé??"

Khâu Diệc Minh chọc chọc cái đuôi nhỏ, khiến Khâu Thu quay lại, vẫy đuôi nhảy vài bước.

Rõ ràng là không muốn bị sờ đuôi, chuẩn bị bay đi.

Khâu Diệc Minh muốn giữ chặt cái đuôi nhỏ, không cho em trai mình chạy.

"Đừng buồn, đã nói bắt thêm cho em rồi mà! Em muốn sóc, hổ con gì cũng được!"

"Chíp chíp..."

Khâu Diệc Minh nghĩ vậy, cũng vô thức làm vậy...

Khâu Thu vỗ cánh bay một lúc, cảm giác đuôi mình như bị treo một tảng đá lớn, không di chuyển được.

"Chết tiệt!"

"Chíp?"

Khâu Thu nhận ra mình vẫn đang đứng tại chỗ, quay người xem xét, lập tức thấy trên tay Khâu Diệc Minh có một sợi lông đuôi.

Khâu Diệc Minh: Chờ đã, anh không cố ý đâu...

"Cái đó, đừng giận mà, trả em nè, anh bắt thêm cho em một con nữa được không? Lần này đổi loại khác..."

Khâu Diệc Minh giải thích cả khàn giọng.

#Làm sao để xin lỗi em trai hiệu quả? Khẩn cấp, online chờ#

Chương 11

"Một, hai, ba... Bảy, còn bảy."

Cất lọ thuốc mỡ đi, Khâu Cảnh Dụ nhìn bé con liên tục quay đầu nhìn đuôi trên đệm mềm, đáy mắt vốn lạnh nhạt bỗng hiện lên một tia ý cười.

"Chi!"

Nghe vậy, Khâu Thu xòe đuôi ra, kiểm tra kỹ càng lại một lần nữa.

Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy.

Ban đầu có chín chiếc lông, giờ chỉ còn bảy.

Chiếc lông dùng để bói toán ngày đầu tiên, ngày hôm sau đã chuyển thành màu xám, chỉ cần chạm nhẹ là gãy.

Còn chiếc lông thứ hai thì vừa bị nhổ...

"Anh hai em đã lấy lông đuôi đi nghiên cứu, hứa sẽ tìm ra cách gắn lại cho em. Em thực sự không muốn gặp anh ấy sao?"

Khâu Cảnh Dụ bỏ qua sự vui sướиɠ khi người khác gặp hoạ khó nhận ra trong giọng nói, đóng ngăn kéo bàn rồi hỏi như một thói quen.

Nút tay nắm bằng vàng ròng phát ra tiếng kêu leng keng khi được thả xuống.

"Chϊếp chϊếp, không muốn gặp, chíp..."

Bé con ngồi trên đệm có vẻ hơi buồn, nhận ra ánh mắt Khâu Cảnh Dụ nhìn về phía đuôi mình, lập tức chui vào giỏ hoa nhỏ.

Cậu cố gắng giấu cái đuôi thiếu hai chiếc lông đi, giấu vào nơi không ai nhìn thấy.

Hành động lộ liễu này khiến Khâu Cảnh Dụ hơi sửng sốt.

Lần này, cậu bé thực sự để tâm sao?