Chương 37: Có vấn đề

Khâu Cảnh Dụ thấy vậy, không nhịn được nhíu mày khuyên can.

"Khụ, hình như đúng thật."

Khâu Sùng Sơn hơi lúng túng nhớ lại, lại nhìn bé con mềm mại nhà mình, cảm thấy mình có vẻ hơi hấp tấp.

"Hay là, để Lehmann bắt vài con thỏ nhỏ cho bé con thử xem?"

Khâu Diệc Minh nhìn em trai mình, nghĩ rằng nên làm từ từ... Có lẽ nên bắt đầu từ những loài động vật ăn cỏ trước?

Nhưng khi Lehmann mang l*иg, đặt con thỏ con lên thảm...

"Chíp?"

Cục nhỏ màu vàng sữa dang cánh, lập tức bay đến bên cạnh con thỏ màu nâu nhạt lông xù, tò mò nghiêng đầu nhìn.

Thỏ nhỏ, dễ thương quá.

Trước đây cậu đã từng thấy, ven đường có ông lão bán thỏ con, con này còn dễ thương hơn chúng.

【Chờ đã!! Đừng quên chúng ta phải trở thành mãnh thú! Tấn công nó! Dùng miệng và móng vuốt sắc bén của cậu đi!】

Hệ thống cũng đang lo lắng về kết quả học tập của ký chủ, lập tức nhắc nhở.

"Đúng rồi... Tấn công nó sao?"

Sau khi được nhắc nhở, Khâu Thu giật giật cánh, cố gắng làm lông xù lên, tăng thêm tính tấn công.

Phải trở thành mãnh thú hung dữ mới được.

【Đúng rồi! Xông lên, mổ nó!】

Thấy cảnh này, hệ thống hơi xúc động.

Bé con nhà mình dường như đã lớn rồi.

Không đúng, nó chỉ là một hệ thống, sao có thể có có con, phải là ký chủ của nó mới đúng.

Cùng lúc đó, mọi người và Khâu Sùng Sơn đang cũng hồi hộp theo dõi.

Khâu Sùng Sơn chưa từng lo lắng về khi đi săn, lần đầu tiên ông ấy cảm nhận được cảm giác lo lắng, hồi hộp không nói nên lời.

Đôi tai chú thỏ rừng màu nâu nhạt mới bắt từ rừng run lên, cũng chăm chú nhìn chú chim nhỏ lông xù dối diện.

"Hình như nó... sắp tới? Hay là tôi xông lên trước?"

Tấn công một con thỏ, dối với cậu bé quả thực hơi khó.

【Ký chủ mau xông lên đi... Trời a, vậy mà nó dám ra tay trước!】

Nhưng khi Khâu Thu đang lo lắng trao đổi với hệ thống, con thỏ phía đối diện đã hít mũi, nhảy tới, nhẹ nhàng đẩy Khâu Thu sang một bên.

"Chípppp ~ chiêm chϊếp!"

Cậu bất ngờ bị thỏ con húc suýt ngã, nhưng ngay sau đó, thỏ con nhẹ nhàng dùng chân trước đỡ lấy cánh cậu.

Hé mắt ra, hoá ra con thỏ nhỏ màu nâu nhạt này âu yếm liếʍ lông Khâu Thu.

"Chíp?"

Vốn dĩ Khâu Thu đang suy nghĩ xem có nên bay đi không, ai ngờ thỏ nhỏ chỉ liếʍ đầu mình, khiến Khâu Thu đỏ mặt không biết làm sao.

【Trời ơi, con mồi của ký chủ hình như rất thích ký chủ...??】

Hệ thống đang rất chú ý đến kết quả lần đi săn lần đầu của ký chủ, xấu hổ nhìn cảnh này.

"Tôi... tôi cũng không biết... Nhưng nó liếʍ rất ngứa, có thể giúp tôi đẩy nó ra một chút không."

Khâu Thu đỏ mặt bị thỏ con dụi nửa ngày.

Sao nó không sợ mình chút nào vậy?

Mọi người trong sảnh thấy cảnh này, từ lo lắng, đến kinh ngạc, rồi đến cười tủm tỉm, cảm thấy rất thú vị.

Hai cục bông dính vào nhau quả thực làm người ta tan chảy.

Cho đến khi Khâu Sùng Sơn nhìn sang, mọi người mới vội cúi đầu.

Thu hồi tầm mắt, Khâu Sùng Sơn tự mình xem toàn bộ quá trình, cảm xúc phức tạp lau mặt, chống cằm thở dài.

"Ai..."

Thật không giống như trong tưởng tượng.

Ông ấy lại nhìn bức tranh bên cạnh, rồi nhìn bé con nhà mình trên thảm.

Hình như có vấn đề.

Hay là do họ chọn sai đối tượng luyện tập săn bắn? Chẳng lẽ cần ông ấy biến thành thú hình tự mình dạy??