Chương 36: Bất an

【Mạnh nhất toàn vũ trụ V : Vớ vẩn, mắt cậu bị làm sao vậy, đây là em trai tôi đang ngửi hoa!!! Không đẹp sao??? Cái gì mà phun lửa! 】

Ngửi hoa?!! Anh gọi cái này là hoa hả???

Giây phút này, cả phòng kinh ngạc không nói nên lời, lượt thích về đoạn đối thoại kỳ lạ bên dưới bài đăng này cũng bắt đầu tăng vọt nhanh chóng.

Thậm chí không lâu sau suýt soát ngang bằng với bài đăng chính.

Hàng loạt bình luận "Ha ha ha ha" và "sốc" bên dưới, những bình luận kiểu "đây là đang ngửi hoa sao??", "Đẹp, đẹp đến mức tôi chảy nước mắt rồi" trực tiếp tở thành bình luận hot.

【Trời ơi, cười chết mất, đây là tình huống gì vậy, tôi nhớ cái người tên "Áo Soái" bị vạch mặt này không phải là người điều khiển cơ giáp rất nổi tiếng ở Đế Tinh sao, trước đây tôi có theo dõi anh ta, anh ta hay khoe cơ giáp phiên bản giới hạn. 】

【Hình như mấy người hệ cơ bắp trong giới Đế Tinh này thật sự quen biết nhau... Nhưng tôi cảm thấy mình mơ hồ nhìn thấy sơ đồ chuỗi thức ăn [Đeo kính] 】

【 Không, tôi đoán em trai mới sinh ra chắc là người đứng đầu chuỗi thức ăn. Dù sao Minh Thần rõ ràng đã biến thành một người cuồng em trai, tôi thấy trước kia anh ấy chỉ đăng bài luyện tập hoặc là cơ giáp, bây giờ sắp biến thành ông bố bỉm sữa rồi [Cứu mạng] 】

Đối với cuộc đối thoại kỳ lạ này, rất nhiều cư dân vũ trụ đã thay đổi nhận thức kỳ lạ về cả gia đình phủ Thân Vương trong truyền thuyết, không hiểu sao lại tích cực tham gia thảo luận.

Vì vậy rất nhanh đã có người cảm thấy bất an.

【 Chết tiệt, mấy người trên lầu đều điên rồi, như vậy mà cũng gọi Minh Thần, tỉnh lại đi, đây chính là một thành phần nguy hiểm của gia đình phủ Thân Vương đó! Lập trường trước đó của mọi người đâu rồi? 】

*

#Khoảng cách giữa phun lửa và ngửi hoa là bao xa?#

Về phần Khâu Diệc Minh, cậu ấy đang chống cằm nhìn hot search mới xuất hiện này, quả thực không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Rõ ràng tôi vẽ em trai đang ngửi hoa, siêu đẹp, mấy người nhìn thế nào mà lại thấy giống phun lửa?

Đúng là thần kinh, không thèm đọc bình luận của bọn họ nữa, ai thích xem thì xem đi.

Ném quang não sang một bên, Khâu Diệc Minh lại nhìn về phía em trai đang ở trong đại sảnh.

"Đi săn, là một kỹ năng cơ bản mà con non thời kỳ viễn cổ nhất định phải nắm vững."

"Năm đó cha của các con học săn bắn, đã trực tiếp gϊếŧ chết một con Thâm Uyên Cự Mãng (Trăn vực sâu)."

"Cái đuôi của chúng là nguy hiểm nhất, có thể quấn chặt lấy kẻ địch, cuối cùng khiến đối phương ngạt thở!"

"Chúng dài gần hai mươi mét, e rằng có thể quấn quanh loài thú con như con mấy chục vòng!"

Trong đại sảnh, Khâu Sùng Sơn quyết định tự mình dạy con săn bắn cũng như ôn lại chuyện xưa, thậm chí còn chạy quanh con mình khoa tay múa chân.

"... Chíp."

Khâu Thu ngồi xổm trên đệm mềm bên cạnh, nghe vậy không hiểu sao lại run rẩy đôi cánh, lúc Khâu Sùng Sơn đưa tay tới theo bản năng nhắm chặt hai mắt.

Một cục bột nhỏ cuộn tròn lại khiến tâm trạng Khâu Sùng Sơn vui vẻ kỳ lạ.

"Giống như vậy!"

"Chíp chíp..."

Ông ấy không nhịn được bế cậu bé lên, cố ý xoay một vòng trên không, khiến Khâu Thu giật mình kêu lên.

"Ơ, đi đâu vậy?"

Không ngờ giây tiếp theo, cậu đã vỗ cánh vụng về bay đến bên cạnh anh cả Khâu Cảnh Dụ, nấp trên vai anh, hơi ấm ức liếc nhìn Khâu Sùng Sơn.

"Lần đầu đi săn, lại chọn hung mãnh như Thâm Uyên Cự Mãng, hình như có hơi sớm."